Chương 21
“Đừng sợ, một lát là ổn thôi, thả lỏng nào, thả lỏng đi.” Anh nhẫn nhịn, đợi cô thích nghi một lúc lâu rồi mới lại nhổm hông, tiến sâu thêm một chút.
Phần lớn vật thể đã ngập vào trong cơ thể cô, cảm giác khoái lạc dày đặc bò khắp toàn thân.
Anh hít sâu một hơi, phía dưới được bao bọc bởi sự nóng bỏng như đang ngâm mình trong suối nước nóng, cảm giác chật khít, mịn màng khiến anh run rẩy không thôi.
“Ưm...” Cô không ngừng rên rỉ, chẳng rõ là đau đớn hay khoái lạc.
Mái tóc đen nhánh của cô dày và dài, vương chút nước mưa, xõa tung trên ghế như thác đổ, từng sợi từng sợi quấn quýt lấy anh như dây leo.
Trần Cảnh Ân có phút giây thẫn thờ.
Anh cảm thấy mình như lạc vào một đầm lầy vô tận, biết rõ tiến lên là sai lầm nhưng vẫn bất chấp dấn thân vào.
Những dây leo đen nhánh ngay lập tức bắt giữ anh, quấn lấy thân thể, đâm xuyên qua da thịt.
Anh không sức kháng cự, máu theo dây leo chảy ra, tưới mát cho một đóa hồng diễm lệ vô song.
“Thả lỏng, tôi sẽ làm em thấy rất thoải mái.” Anh nghiến răng, gân xanh bên thái dương giật liên hồi, suýt chút nữa thì bị cô làm cho xuất tinh.
Rút ra khỏi cơ thể cô, anh trấn tĩnh lại một lúc rồi lại tiến vào.
Cơ thể như bị xẻ làm đôi, cô vừa hoảng loạn vừa đau đớn.
Dù nghe thấy lời anh nói nhưng cô vẫn bàng hoàng mất phương hướng, đầu óc như một mớ hỗn độn.
Trong cơn mê muội, cô run rẩy đưa tay luồn vào mái tóc nâu đang nhỏ nước của anh.
Cảm giác ướt át, lạnh lẽo truyền tới người nhưng không hề dập tắt được sự nhiệt tình của cả hai.
Dục vọng thâm trầm không còn che giấu được nữa, trong mắt anh như có vạn mã mã phi mã.
Anh buông tay, luồn xuống dưới thân cô, bóp mạnh lấy đôi mông rồi ép chặt về phía mình, bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ.
Tốc độ vội vã, sức mạnh tuyệt đối, không cần kìm nén, không cần ngụy trang, lượng hormone tích tụ bấy lâu đã tìm được lối thoát tuyệt vời để mặc sức giải phóng.
Anh hưng phấn như một con thú đang kỳ động đực, tìm thấy bữa tối ngon lành khi đang đói ngấu nghiến.
Anh phấn khích đến tột cùng, quên đi sự dè dặt của con người, chỉ có thể hành động theo bản năng động vật.
Anh lại áp lên môi cô, nghiền nát mạnh mẽ, cắn xé như điên dại khiến lớp niêm mạc trong miệng cô bị rách.
Vị máu tanh nồng tràn đầy khoang miệng hai người, mùi sắt rỉ lan tỏa, chất lỏng đỏ tươi theo khóe môi nhỏ xuống da thịt, tạo thành những bông hoa máu lấm tấm.
Cô là hoa trong gương trăng dưới nước, là hiện thân của nữ thần Ate, khiến anh càng lúc càng lún sâu vào sự tội lỗi và sai lầm.
Anh biết không nên như vậy, lý trí bảo anh lùi lại nhưng tay lại vô thức khóa chặt lấy cô, để dục vọng hết lần này đến lần khác tiến sâu hơn.
Lời nói của anh là lời dối trá của Satan, hành động của anh là sự cám dỗ của ác quỷ.
Chỉ kẻ điên mới tin là thật, vậy mà cô lại nhổm người phối hợp với anh, bàn tay run rẩy trượt xuống sau gáy anh, ôm chặt lấy tấm lưng vững chãi.
Trần Cảnh Ân đỏ bừng mặt, thở hổn hển, dùng tiếng Anh và tiếng Quảng Đông luân phiên thốt ra những lời thô tục nhất.
Cuối cùng, anh như phát điên mà mở tung tất cả cửa sổ xe.
Nước mưa tràn vào kêu “tí tách” không ngừng, khoang xe