Chương 2
đục đẽo thế nào cũng không lay chuyển, khiến bao tâm huyết của Thẩm Thanh Chi đổ sông đổ biển.
“Mẹ, Bội Kỳ mới hai mươi tuổi, mẹ đã vội vàng sắp xếp xem mắt cho em ấy, liệu có sớm quá không?” Đỗ Minh Hoa đang tựa lưng vào ghế sofa, nhìn không nổi nữa nên lên tiếng giúp một câụ “Sớm?
Sao mà sớm được?” Thẩm Thanh Chi quay sang Đỗ Minh Hoa, hậm hực nói “Anh tưởng ai cũng sẵn lòng giống như anh, hai mươi bảy tuổi đầu rồi mà đến một cô bạn gái cũng không có chắc?” Nghe thấy lời Thẩm Thanh Chi, Đỗ Minh Hoa khó chịu lườm bà một cái rồi đứng dậy khỏi sofa, không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng lên tầng hai.
Đỗ Bội Kỳ khổ sở nhìn Thẩm Thanh Chi nói “Mẹ, mẹ đừng nói anh như vậy có được không?
Mẹ nói thế anh ấy sẽ đau lòng lắm.” Thẩm Thanh Chi trợn tròn mắt, âm lượng tăng gấp đôi “Nó mà biết đau lòng à?
Lúc nó gây ra đống rắc rối cho tôi sao không nghĩ đến cảm nhận của tôi?
Đỗ Bội Kỳ, mẹ nói cho con biết, con đừng có mà thông đồng với nó để chống đối mẹ.
Còn nữa, tuyệt đối đừng có học theo nó, nếu con dám giống như nó thì sau này đừng có bước chân vào cái nhà này nữa.” Đỗ Bội Kỳ rũ mắt, cắn môi không nói lời nào, mặc kệ cho bà lải nhải.
Không biết bao lâu trôi qua, đầu óc Đỗ Bội Kỳ đã bắt đầu choáng váng, ngay khi sắp chạm đến ngưỡng bùng nổ thì Thẩm Thanh Chi cuối cùng cũng kết thúc cuộc trò chuyện đơn phương đầy tính áp đặt này.
Bà đứng dậy, vuốt lại nếp nhăn trên váy rồi đi vào thư phòng tìm ông Đỗ Bằng Phi.
Nhìn theo bóng lưng Thẩm Thanh Chi rời đi, Đỗ Bội Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
Cô buông thõng đôi vai, cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Có giáo dục, lễ phép, nghe lời bố mẹ, không làm chuyện vượt khuôn phép, cô chính là một người như vậy.
Từ khi bắt đầu có ký ức, cô chưa bao giờ dám bày tỏ suy nghĩ của chính mình, lần nào cũng là hy sinh bản thân để làm hài lòng người khác.
Những ngày tháng như thế này đã lặp đi lặp lại hàng nghìn ngày đêm, biết bao giờ mới là điểm dừng đây?
Buổi tối, Đỗ Bội Kỳ bưng một đĩa hoa quả gõ cửa phòng Đỗ Minh Hoa.
“Vào đi.” Tiếng của Đỗ Minh Hoa vang lên.
Đỗ Bội Kỳ đẩy cửa bước vào, thấy Đỗ Minh Hoa đang đeo kính ngồi bên bàn học xem tài liệụ Cô bước tới đặt đĩa quả lên bàn, kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh anh, khẽ hỏi “Anh, làm sao mà anh làm được như vậy?” “Cái gì cơ?” Đỗ Minh Hoa ngẩng đầu lên từ xấp tài liệu dày cộm, gương mặt tuấn tú đầy vẻ thắc mắc.
“Ý em là, ngần ấy năm rồi, anh làm sao mà nhẫn nhịn được cho đến tận bây giờ?” Cô lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời.
Kể từ năm Đỗ Minh Hoa hai mươi hai tuổi, khi anh đem lòng yêu một cô gái khóa dưới ở đại học và bị Thẩm Thanh Chi nhẫn tâm chia uyên rẽ thúy, anh đã trở thành “tấm gương xấu” trong nhà, trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của Thẩm Thanh Chi.
Chuyện năm đó cụ thể xảy ra như thế nào Đỗ Bội Kỳ không rõ lắm, hình như là do gia cảnh cô gái kia không tốt nhưng lại cứ nhất quyết muốn ở bên Đỗ Minh Hoa, khiến Thẩm Thanh Chi nổi trận lôi đình và dùng đủ mọi cách để chia