Chương 3
đi.” Người bị đánh chảy máu trán, nắm lấy cổ tay anh phát run mà xin tha.
Nhưng lại một lần nữa bị anh ấn đầu xuống, liên tục túm tóc anh ta và nhấc lên.
Bàn trà pha lê bị chấn động đến rung lên, xương cốt phát ra tiếng tan vỡ thanh thúy giống như âm thanh bị đứt gãy, vang dội chói tai.
Giám đốc ở một bên che đôi mắt lại, ông ta nhìn xuyên qua khe hở ngón tay, biểu cảm nhe răng trợn mắt, thè lưỡi giả vờ muốn nôn, vẻ mặt còn nịnh nọt hơn lúc mới bước vào.
Hai bartender còn lại chạy đến cạnh ông ta xin giúp đỡ, giám đốc vội vàng đẩy bọn họ ra “Anh Phú không phải nói rồi sao, đã cho các người cơ hội rồi Các người vô dụng thì còn có thể trách ai.” Bàng Kinh Phú ném người mặt đầy máu tươi, hôn mê bất tỉnh ra, chân dài bước nhanh về phía bọn họ.
Một người đàn ông sợ tới mức quỳ xuống đất xin tha, một người khác chạy loạn khắp phòng bị vệ sĩ ấn quỳ gối xuống đất.
Người ở đây không phải bartender, mà là nô bộc để anh phát tiết.
Điền Yên tay bưng khay rượu quỳ trên mặt đất, cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng thét chói tai không bằng chết phía saụ Tiếng bạo lực quanh quẩn bên tai cô, ác mộng như hình với bóng theo sau cô.
Bảy giờ sáng đi làm tại cửa hàng tiện lợi, lúc Điền Yên đến, người làm việc cùng cô Chúc Nhược Vân đã mở cửa hàng chuẩn bị thức ăn nhanh.
Điền Yên thay quần áo, lấy một viên cá viên trong lò cho vào miệng.
Cô vặn nhỏ lửa, tách riêng nguyên liệu ở bên cạnh rồi cho riêng vào ô vuông nấu oden.
Chúc Nhược Vân hỏi cô chuyện tiêu thụ của quán bar.
Điền Yên nói nội dung công việc tối hôm qua cho cô ta không sót một chữ.
Cô ta bị dọa mất mật, lắp bắp hỏi “Kia…… Tôi, rốt cuộc có nên đi hay là không đi đây?” “Nếu sẵn sàng bị đánh thì cô cứ đi.” Vẻ mặt Chúc Nhược Vân đau khổ “Cả đêm cô kiếm được nhiều như vậy, tôi cũng muốn đi.
Nhưng nếu thật sự bị đánh, không bằng tôi ở đây lấy hai ngàn tám tiền lương.” “Những người bị đánh còn được bồi thường tiền, phỏng chừng cũng không thấp đâụ Nói trắng ra còn không phải là cách kẻ có tiền phát tiết sao.” Điền Yên khuấy đồ ăn trong nồi, nước bắt đầu sủi bọt.
Chúc Nhược Vân “Nam thì bị đánh, lỡ như phụ nữ bị bắt làm loại chuyện đó thì sao.” “Vậy số tiền chắc chắn nhiều hơn, chắc chắn là hơn hai ngàn tám.” Chúc Nhược Vân chu miệng lên, đặt thùng mì gói xuống dưới chân, ngồi xổm xuống kệ để hàng sắp xếp đồ.
“Chờ tôi thật sự thiếu tiền đến sống không nổi thì tôi sẽ đi, vậy còn cô?
Cô muốn làm ở đó sao?” Điền Yên nhướng mày, như là hứng thú với vấn đề này “Tôi sẽ suy xét.” “Hả?
Vậy cô định khi nào từ chức?
Trong tiệm cũng không thể một mình tôi làm, tôi sẽ mệt chết mất.” “Yên tâm đi, trước khi tôi từ chức sẽ nói với cửa hàng trưởng để tìm người cần mẫn hơn cho cô.” “Trước giờ tôi chưa từng thấy người nào siêng năng hơn cô.
Người làm việc với tôi toàn lười biếng, chuyện gì cũng tới tay tôi.” Điền Yên đi đến tủ lạnh, lấy một hộp cơm hộp đã hết hạn từ tối hôm qua, xoay người bỏ vào lò vi sóng.
Cô thuần thục ấn nút cài đặt.
Cánh cửa kính phía sau bị đẩy ra, kèm theo đó là âm thanh thanh thúy của chuông gió và tiếng chào ‘hoan nghênh quý khách’ máy móc điện