Mấy năm nay, mẹ Hứa chỉ gặp hai vị thông già nhà họ Đinh vài lần. Bà cũng chỉ biết hai người họ làm công việc liên quan tới văn hóa, là một người có học thức có văn hóa. Hai gia đình rất xứng đôi, cho dù Đinh Tuần không phải do họ nuôi nấng nhưng mẹ Hứa vẫn luôn có ấn tượng tốt với họ.
Nhưng hiện giờ, đứa con duy nhất lại xảy ra tai nạn, bọn họ cũng rất ít quan tâm tới. Điều này khiến cho mẹ Hứa luôn miệng oán giận.
Cả ngày lẫn đêm Hứa Dung Âm đều trông chừng trong phòng bệnh, cuộc sống của cô bắt đầu ở đây. Bởi vì bản thân còn có công việc chưa hoàn thành, thậm chí cô cũng đem cả máy tính bảng tới.
Hứa Dung Âm vẫn đang tập trung hoàn thành bản thảo, cũng không ngẩng đều lên đáp: "Con cảm thấy ba mẹ chồng như vậy cũng rất tốt. Bọn họ ít khi để ý tới con trai, đương nhiên cũng sẽ không can thiệp vào cuộc sống của bọn con, người trưởng thành độc lập một chút cũng tốt."
Vừa nói, một sợi tóc xõa xuống, cô tùy ý vén ra sau tai, cười với bà: "Hơn nữa, con còn có mẹ, cũng không cô độc."
"Con." Mẹ Hứa chỉ hận không thể rèn sắt ngay khi còn nóng, chọt chọt vào đầu cô một cái, "Con chính là được bảo vệ quá tốt, hai mươi tám hai mươi chín tuổi rồi vẫn còn giống một cô gái nhỏ."
"Hai mươi tám, hai mươi chín tuổi có vấn đề gì sao? Trong mắt mẹ con vẫn luôn là một cô con gái bé bỏng."
Miệng của cô rất ngọt, cũng rất biết cách làm nũng, nhưng cho dù có mệt mỏi, có khổ sở tới đâu, cô cũng sẽ coi như không có việc gì. Trong vòng hai tháng qua cô đã sụt đi vài cân, cằm cũng nhọn hơn khiến cho người ta không khỏi đau lòng.
Mẹ Hứa nấu rất nhiều canh gà để bồi bổ cơ thể, thuận thế tìm hiểu hỏi: "Mà này, Tiểu Đinh bị tai nạn xe, xương không bị thương chứ?"
Hứa Dung Âm không hiểu ý của bà, tiếp theo chợt nghe bà nói tiếp: "Mẹ biết nói những lời như vậy vào lúc này là không tốt, nhưng hai người các con cũng đã trưởng thành, cũng sắp ba mươi tuổi rồi, đã kết hôn được nhiều năm, bây giờ là thời điểm mang thai. Lần này nó tỉnh lại.." Bà hạ thấp giọng, "Ngộ nhỡ sau này có chuyện gì ảnh hưởng tới cái đó thì sao? Mẹ cũng chỉ có một mình cô con gái bảo bối là con mà thôi.."
Đó là tâm trạng của bất cứ người làm mẹ nào.
Trong hai tháng qua, Hứa Dung Âm cực nhọc ngày đêm, không được nghỉ ngơi tử tế ở bên giường bệnh chăm sóc, trong mắt cô lộ ra vẻ cố chấp "cho dù anh ấy chết hay sống, con cũng đều chấp nhận". Bây giờ hai người vẫn còn khỏe, còn giúp được nhiều, nhưng khi về già, bệnh tật rồi chết thì sao? Cô phải chăm sóc Đinh Tuần, ai sẽ chăm sóc cô?
Nói qua nói lại vẫn là không yên lòng.
Miệng Hứa Dung Âm đắng ngắt, cô nói mẹ Hứa đừng nhắc tới việc này.
Kể từ khi mẹ Hứa tới tiểu khu của bọn họ sống, cũng đã nghe được mấy lời đàm tiếu, không vui hỏi: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ Tiểu Đinh thật sự có tình nhân ở bên ngoài?"
"Mẹ, người ngoài nói bậy cũng được, tại sao ngay cả mẹ cũng không tin."
Thái độ của Đinh Tuần tốt như thế nào không phải bọn họ không biết. Một người có gia giáo, nhân phẩm, năng lực, liệu có giống như vậy không?