Chương 11
với anh, anh quản được không?” Trên đầu gối anh là thân thể mềm mại nửa lộ của cô gái nhỏ, ánh mắt ngấn nước ủy khuất lại bướng bỉnh đang khiêu khích anh.
Cô nói, cô muốn hẹn với anh, có quản hay không đây.
Đàm Chá tức giận đến mức bật cười, bóp cằm Ninh Ngôn, nhắm ngay vào đôi môi hồng hồng non mềm của cô mà hôn ngấu nghiến.
Động tác còn dữ dội hơn cả trong mộng, gần như là dã thú cắn xé.
Mùi rượu còn lưu lại trong miệng bị đầu lưỡi anh cuốn lấy, thay vào đó là hơi thở nam tính tràn ngập.
Đẩy không ra, tránh không thoát, lưỡi nhỏ bị mút lấy, cảm xúc đau nhói càng khiến cô khắc sâu hơn cảm giác tiếp xúc thân mật.
“Ô ô.” Ninh Ngôn đấm vào ngực anh, nhưng tay lại bị bắt lấy.
Nụ hôn nóng bỏng dần trở nên dịu dàng triền miên.
Lúc anh liếm qua hàm răng lại mang đến cho cô cảm giác tê dại khó hiểu, Ninh Ngôn thử hôn đáp lại, sau đó đầu lưỡi cũng bị anh tóm lấy.
Nước bọt không kịp nuốt theo khóe môi chảy xuống, khi cả hai tách ra, một sợi tơ bạc vương bên khóe miệng.
Cô lấy khăn tắm lau đi, lúc này mới nhận ra mình đã hoàn toàn trần truồng rơi vào vòng tay của Đàm Chá.
“Sao tôi có thể không lo cho em được?” Bàn tay phủ lên da thịt nhuộm hồng của cô, rồi trượt dọc theo bả vai, lướt qua eo nhỏ, sau đó rơi xuống cặp mông nơi có dấu tay của anh.
Đàm Chá nhéo nhẹ một cái làm cô gái nhỏ khẽ phát ra tiếng ngâm nga ái muội.
Phía dưới của cô ướt rồi.
Ninh Ngôn nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn anh, cũng không dám lên tiếng.
“Muốn hẹn với tôi?
Hử?” Ngón tay vuốt ve nơi riêng tư, trước khi cô từ chối, tay anh đã sờ đến tiểu âm hạch ẩn bên trong, đầu ngón tay vân vê, tiếng cười khẽ của Đàm Chá nhuốm đầy sự nguy hiểm, gần như tuyên bố một cách chắc chắn “Tôi muốn đụ em.” Khoái cảm xấu hổ cực độ ập thẳng lên tận não, cùng với câu nói gần như tuyên cáo đòi quyền sở hữu này, Ninh Ngôn nhận ra rằng mình xong rồi.
Hột le mỏng manh nhạy cảm bị anh nắm lấy, đầu ngón tay xoa nhẹ, rất đau và sảng khoái.
Cả người cô run lên, rõ ràng là bị sờ tới chịu không nổi, nhưng cô lại không nói ra được một lời từ chối, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ ư a.
Bị anh ta nắm được từ khi nào?
Và từ khi nào đã mất đi sự chống cự?
Ninh Ngôn suy nghĩ rối rắm, cô có thể cảm nhận rõ ràng ngón tay Đàm Chá đang vặn vẹo than dưới cô, khuấy động khiến nước xuân chảy siết, cả người nóng bừng.
Cô không kìm được mà cuộn mình lại, muốn trốn nhưng lại muốn nhiều nữa, nhiều hơn nữa, mạnh hươn nữa… “Rất thoải mái?” Đám Chá dừng lại, vuốt ve khóe mắt thấm ướt của cô.
Ninh Ngôn không khóc.
Dâm dịch bên thân dưới bị anh ta làm nhem nhuốt lên mặt, nóng đến kinh người.
Không chỉ có những ngón tay bị ướt, mà còn cả chiếc quần lót màu nhạt của cô.
Dọc theo đôi chân thon dài thẳng tắp của cô, Đàm Chá cởi bỏ chiếc quân lót của cô, cầm lắc lắc trước mắt cô “Em nhìn đi, thật lộn xộn.” Mọi thứ thực sự đang rối tung lên.
Đàm Chá không còn lạnh lùng ôn nhu nhã nhặn, nụ cười nhàn nhạt trên môi khiến người ta mê muội.
Ninh Ngôn dưới sự dẫn dắt của Đàm Chá mà nằm xuống, lòng bàn tay của anh đặt lên bên eo cô, cô vô thức nhấc người