⬅ Trước Tiếp ➡

Niệm thẳng thừng, La Ý Tuyền chỉ nghe mà im lặng.
Tin đồn tình ái của Đàm Dụ vốn chẳng thiếu, với một người có nhan sắc như Từ Niệm, hắn vung ít tiền cũng chẳng lạ.
Khi tóc và trang điểm đã xong, trang sức hoàn chỉnh, Từ Niệm còn tỉ mỉ đưa cho cô đôi găng tay cùng chất liệu ren mỏng, khiến tổng thể thêm phần tinh tế.
Cô đang cúi xuống định thay giày thì cửa phòng bật mở.
La Ý Tuyền ngẩng đầu là Đàm Dụ.
Hắn mặc bộ vest màu xám nhạt, chất liệu cashmere cao cấp, bên trong là sơ mi xám trơn, may thủ công Ý.
Ở cổ tay cài đôi khuy sapphire trong suốt, sáng rực dưới ánh đèn.
Trên tay, chiếc đồng hồ cũng đã đổi, không còn là Rolex đen giản dị, mà là Patek Philippe sang trọng.
Dù không phải bản đấu giá giới hạn, nhưng đẹp đến mức khó rời mắt vòng bezel bạch kim đính 38 viên kim cương cắt bậc, mặt số tựa bầu trời đêm, kim giờ xoay quanh hình Sirius và vầng trăng đang chuyển động, hiển thị thời gian, ngày tháng đan xen giữa ánh sao.
Toàn thân tỏa khí chất quý phái, sắc sảo, lạnh lùng, tựa như ánh trăng xa vời nhưng chói lọi.
Làn da hắn trắng, ngũ quan sắc nét.
Trong bộ lễ phục chỉnh tề, hắn càng thêm điềm tĩnh, toát ra thứ áp lực khiến người đối diện vô thức cúi đầụ “Tam thiếu đến rồi.” Từ Niệm mỉm cười chào, đặt đôi giày cao gót lên bàn “Cô La, đây, đi giày vào đi.” Chậc chậc chậc đúng là cảnh tượng kỳ lạ.
Không biết Đàm Dụ nghĩ cái gì mà lại sắp xếp để cô thay đồ ở đây.
Muốn gặp phụ nữ thì cứ đi tìm, cô có cản đường hắn đâụ Vị hôn thê và tình nhân tin đồn cùng xuất hiện một chỗ, thế mà “chính chủ” lại tỏ ra thản nhiên, như chẳng có chuyện gì xảy ra.
La Ý Tuyền thấy mình thật thừa thãi, định tránh sang bên để đi giày, nhưng Đàm Dụ đã bước tới trước.
Hắn cầm lấy đôi cao gót trên bàn, cúi đầu nhìn cô.
“Để tôi.” Ánh mắt hắn rơi xuống người cô, thoáng mờ ảo, khó đoán.
Khóe môi khẽ cong, nụ cười dịu dàng.
La Ý Tuyền tưởng mình nghe lầm, hơi ngẩng đầu nhìn hắn, mím nhẹ môi.
Trong đôi mắt hoa đào ấy là thứ ánh sáng dịu như nước, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng dửng dưng đêm qua.
“Ngồi đi.” Đàm Dụ chủ động nắm tay cô, đỡ cô ngồi xuống sofa rồi quỳ một gối, nâng chân cô lên.
Có lẽ vì vừa đi từ ngoài vào, tay hắn hơi lạnh, chạm vào da cô khiến cô khẽ rụt lại theo phản xạ.
Đàm Dụ nhận ra, ngẩng đầu, vừa vặn chạm ánh mắt cô.
Khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, đường xương hài hòa, ngũ quan tinh xảo, một nét đẹp Đông phương điển hình.
Làn da trắng đến gần như trong suốt, trên người là chiếc váy quây màu ngà, để lộ đường cong tinh tế nơi xương quai xanh.
Má phớt hồng, dưới ánh đèn càng thêm mềm mại.
Nhị tiểu thư nhà họ La, mỹ nhân trứ danh của Kinh thành, dù nay La gia đã suy bại, cô không còn là tiểu thư cao quý, nhưng chỉ cần chăm chút một chút, vẫn khiến người ta khó rời mắt.
“Cô thấy nóng à?” Giọng hắn hạ thấp, nhìn gò má cô đỏ hồng.
La Ý Tuyền khẽ lắc đầu, không những không nóng, mà còn hơi lạnh.
Có lẽ vì tối qua dầm mưa nên cảm lạnh, ban ngày bận rộn không thấy rõ, giờ thay lễ phục xong mới thấy khó chịụ Cô cúi đầu, nhìn Đàm Dụ, cảm nhận rõ hơi ấm trong tay hắn.
Cô im lặng, mặt không chút biểu cảm.
Đàm Dụ vẫn nhìn cô, nhưng tay không ngừng.
Chân cô nhỏ, làn da


⬅ Trước Tiếp ➡