Các thôn dân dùng số đồ ăn còn sót lại không nhiều lắm để chiêu đãi đệ tử của Chích Ngọc Môn, trước khi đi Lâm Chi Lan có để lại một thỏi vàng, số đó cũng đủ để các thôn dân vượt qua khó khăn.
Các thôn dân quỳ gối ở đầu thôn dập đầu bái lễ với các tiên nhân.
Đệ tử của hai phong vẫn cứ chia ra riêng hai cái linh thuyền để hành động. Trong đó có một cái linh thuyền chứa các đệ tử bị trọng thương, bọn họ đã không thể hành động được nữa nên cần phải về lại tông môn để trị thương. Số đệ tử còn lại chia làm hai nhóm do Lâm Chi Lan và Thượng Quan Hàm Tiếu dẫn đầu đi diệt yêụ
“Hiện tại người của hai phong chúng ta cộng lại mới được 35 người, bằng không hành động cùng với nhau đi ” Chu Lâm của Lam Nguyệt phong nói.
Lâm Chi Lan nhìn thoáng qua Thượng Quan Hàm Tiếu, nhàn nhạt lên tiếng “Ta thì không có ý kiến nhưng mà từ trước tới nay Thượng Quan sư huynh thích hành động đơn độc nên chỉ sợ là sẽ không đồng ý đâụ”
“Ai nói ta không đồng ý?” Thượng Quan Hàm Tiếu dựa vào cạnh thân thuyền. “Chu sư đệ nói không hề sai, thay vì tách ra hành động khiến tất cả mọi người rơi vào nguy hiểm còn không bằng chúng ta hành động cùng với nhaụ Những yêu vật này có chút không thích hợp, hành động cùng với nhau sẽ an toàn hơn một chút.”
“Nếu Thượng Quan sư huynh không có ý kiến vậy thì ta cũng không có ý kiến.” Lâm Chi Lan ngáp dài, “Ta vào bên trong nghỉ ngơi một lát, có việc gì thì kêu ta.”
Ninh Bách Trạch nhìn Lâm Chi Lan và Thượng Quan Hàm Tiếụ
Mọi người trong môn phái đều biết hai người bọn họ luôn đối đầu nhau nhưng mà hôm nay bầu không khí giữa bọn họ lại có chút quái quái. Giữa bọn họ giống như hình thành một loại ăn ý nào đó, đó là nơi mà hắn không thể xen vào được.
Lâm Chi Lan đi rồi thì Ninh Bách Trạch và Diêm Dịch cũng đi theo.
Thượng Quan Hàm Tiếu nhìn thấy bóng dáng hai người kia thì trong lòng bắt đầu không vui.
“Hai người này vẫn luôn dính Lâm sư muội như bây giờ sao?”
Chu Lâm nghi hoặc nhìn theo tầm mắt của hắn “Đúng vậy Ai cũng biết bọn họ như hình với bóng với Lâm sư tỷ, có chuyện gì không thích hợp sao?”
Thượng Quan Hàm Tiếu xùy một tiếng “Lại chẳng phải vẫn chưa cai sữa, cả ngày cứ đi theo phía sau như vậy như thể mấy đứa trẻ còn bú mẹ vậy, cái này thích hợp sao?”
Chu Lâm dùng ánh mắt vô cùng kì quái nhìn Thượng Quan Hàm Tiếu “Sư huynh mới không thích hợp đó. Ngày thường huynh nói chuyện với sư tỷ đều bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn sao hôm nay lại ôn nhu như vậy?”
Còn quan tâm tình cảm sinh hoạt của tỷ đệ nhà người ta thế nữa.
“Ôn nhu? Mẹ Mắt ngươi mù à?” Thượng Quan Hàm Tiếu phất tay áo rời đi.
Chu Lâm sờ sờ chuôi kiếm, lầm bầm lầu bầu “Quả nhiên là không thích hợp, chẳng lẽ lúc ở trên núi đã xảy ra chuyện gì?”
Lâm Chi Lan lười nhác mà nằm trên giường, nhìn lên phía trên.
Nàng mặc bộ y phục bó chặt eo nên nằm như vậy thì vải vóc dính sát ở trên người, không chỉ có lộ ra vòng eo nhỏ mà còn bại lộ ra trước ngực no đủ.
Ninh Bách Trạch đã 18 tuổi còn Diêm Dịch cũng 15. Tuổi này đúng vào độ huyết khí phương cương. Thấy trong lúc vô tình Lâm Chi Lan bày ra dáng vẻ vũ mị thì hô hấp của hai người cứng lại đồng thời thân thể có phản ứng nào đó.
“Các ngươi tới đây.” Lâm Chi Lan nhìn thấy bọn họ “Vậy lại đây đi Vừa lúc ta nói một chút chuyện hôm nay cho các ngươi biết. Hình như các ngươi vẫn chưa có nghiên cứu kỹ về trận pháp nên hiện tại chúng ta học bù để nếu lần sau gặp được vấn đề giống vậy hy vọng các ngươi không bị động như vậy nữa.”
“Vâng, sư tỷ.” Ninh Bách Trạch và Diêm Dịch đi tới.
Lâm Chi Lan ngồi ở trên giường nói cho bọn họ biết nên phá giải pháp trận như thế nào. Linh thuyền di chuyển rất nhanh nên không bao lâu sau bọn họ đã tới được địa điểm tiếp theo.
Kế tiếp lại là một khoảng thời gian diệt yêu rất dài. Hết đám nọ tới đám kia đệ tử bị đưa về môn phái, cuối cùng còn dư lại có hơn mười người. Mà cho dù là như vậy thì bọn họ cũng không có tính toán dẹp đường hồi phủ.
Trong khách điếm, Lâm Chi Lan ngâm mình trong thùng nước, cảm nhận được sự thoải mái khi từng lỗ chân lông mở ra.
Tuy rằng nàng có thể dùng pháp thuật rửa sạch cơ thể nhưng mà làm như vậy sẽ mất đi lạc thú của việc ngâm tắm. Tựa như rõ ràng nàng là tu sĩ Kim Đan kỳ lại vẫn thích du͙c vọng trần trụi.