Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

đồng liêu của hắn, Vương Hổ vốn là kẻ đam mê tửu sắc, cũng là khách quen của thanh lâu, kỹ viện.
Không ngờ buông thả đến tận đây......" Lương Vương thở dài, giọng nói có chút tiếc hận "Bây giờ hắn bị bắt, lấy cái chết tạ tội, coi như là tội ác có lý do." Tô Mạch Ức không tiếp lời, lẳng lặng đi theo Lương Vương dọc theo con đường.
Trăng treo trên tường cung điện, gió đêm phớt nhẹ quanh lầụ Đèn cung đình hình quả dưa phủ lên người hắn một quầng sáng mờ ảo, cả người có vẻ gần gũi nhưng lại lạnh nhạt.
Phải nói, hiện giờ Tô Mạch Ức mới đến tuổi nhược quán, tuy đối mặt với thân vương lớn tuổi hơn mình rất nhiều, nhưng do thấm nhuần luật pháp nghiêm khắc nên cũng có khí chất uy nghiêm tự nhiên.
Thời điểm hắn không nói lời nào, có thể tạo cho mọi người một áp lực vô hình.
Lương Vương cũng im lặng đi theo, vốn định lên tiếng nói gì đó, nhưng có tiếng hét từ cổng lớn truyền đến, mọi người có mặt đều quỳ xuống.
Yến tiệc bắt đầu, sau khi các quan viên triều đình hành lễ là ca múa nhạc biểu diễn.
Vị trí của Tô Mạch Ức được sắp xếp giữa các hoàng tử, chỉ kém Thái Tử một bậc.
Hắn ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Thái Hậu cách đó không xa.
Hôm nay lão nhân gia mặc một bộ lễ phục màu đỏ vàng rạng rỡ, đang nghiêng người nói chuyện với ma ma bên cạnh, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào đám đông phía dưới tựa như đang tìm ai.
Còn tìm ai khác nữa?
Tô Mạch Ức cúi đầu cười khẽ, lòng bàn tay vuốt ve cuốn sách sột soạt.
"Hoàng tổ mẫu," hắn chậm rãi đi tới, "Hôm nay là sinh nhật của người, tôn nhi nhất định sẽ tới." Lúc này Thái Hậu mới tập trung nhìn hắn, khuôn mặt giãn ra theo bản năng, nhưng nửa chừng không biết nghĩ gì, giả vờ nổi giận, bày ra vẻ mặt vừa cười vừa giận nửa vời rất kỳ quái.
Tô Mạch Ức bị Thái Hậu giơ tay kéo đến trước mặt.
"Hoá ra con còn nhớ sinh nhật của Hoàng tổ mẫu à?" Với giọng điệu này, hắn không cần nhìn cũng biết Thái Hậu đang có biểu hiện thế nào.
Tô Mạch Ức lập tức dâng lên cuốn tiểu thuyết trong tay, kèm theo nụ cười "Đây là món quà con đặc biệt chuẩn bị cho Hoàng tổ mẫụ" Thái Hậu thấy một bộ sách sử trong tay hắn thì càng tức giận hơn, vừa định nổi giận, Tô Mạch Ức nhích đến bên cạnh bà, chặn tầm mắt của ma ma cung nữ, mở một chút góc sách lên, nói nhỏ "Cuốn duy nhất." Cơn tức giận sắp bộc phát trong phút chốc tan thành mây khói, Thái Hậu cười vui vẻ, sai người cất sách, quay sang nói với Tô Mạch Ức, "Thật đáng tiếc con lại để tâm vào lão thái bà, dùng để dỗ dành tiểu cô nương thì tốt biết bao." Tô Mạch Ức rùng mình, có linh cảm không lành.
Thái Hậu nhìn chằm chằm vào hôn sự của hắn không phải chỉ mới đây, lúc trước thì không sao, tóm lại là tùy hắn.
Nhưng từ khi hắn làm Đại Lý Tự Khanh, dần dần trở nên bận rộn.
Mỗi lần Thái Hậu nhìn thấy hắn, chủ đề của cuộc trò chuyện lại trở thành "bức hôn"......
"Cái này......
Khụ khụ......
Không phải là công việc bận rộn nên không thể chú ý đến người khác hay sao......" Hắn nắm tay thành quyền ho khan hai tiếng, vừa tìm lý do vừa xoay người định chạy trốn, nhưng bị Thái Hậu kéo lại.
"Con đó, suốt ngày không ở cùng người chết, thì giao tiếp với tội phạm.
Vốn dĩ là một nhi lang tuấn tú tao nhã, hiện giờ lúc nào cũng khuôn mặt này.
Tổ mẫu thấy con cần mặc thêm áo choàng, nếu không cảm thấy khiếp sợ lắm." Thái Hậu vừa dứt lời, thật


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡