Chương 1
Tháng 4 ở Thái Lan rất nóng, nhưng may mắn là kỳ nghỉ hè cũng sắp đến.
Chu Hạ Hạ vừa mới đi học về, trên tay còn cầm que kem vị sữa, nhìn thấy kem sắp chảy, Chu Hạ Hạ vội vàng đặt cặp sách xuống đất, liếm nhẹ từ dưới thân que kem lên.
Vị sữa lan tràn trong miệng, tan chảy nơi đầu lưỡi, ngọt ngào vô cùng.
"Mẹ ơi, con về rồi nè." Chu Hạ Hạ nhìn xung quanh, ngôi nhà hôm nay lại đặc biệt yên tĩnh.
Trên trán đổ một lớp mồ hôi mỏng, mái tóc đen nhánh xoã sau lưng.
Một tay cầm kem đưa lên miệng nhỏ, từng ngụm cho vào miệng, sau đó lại cầm lấy mái tóc dài, buộc nó thành đuôi ngựa, chuẩn bị nhấc chân lên lầụ Lúc này, đột nhiên một đôi chân dài xuất hiện trước mặt cô.
Chu Hạ Hạ ngẩng đầu, nhìn đôi chân dài đang từng bước đi xuống cầu thang.
Là một người đàn ông.
Vào một ngày nóng nực như vậy, anh lại mặc đến hai lớp áo, một cái áo vest đen bên ngoài và một cái sơ mi trắng bên trong.
Rõ ràng đây là một bộ đồ rất sang trọng, nhưng bằng một cách nào đó, các nút áo trên cùng của chiếc sơ mi được cởi ra, như ẩn như hiện để lộ cơ ngực bên trong, cùng với...
những vết sẹo lồi lõm khác nhaụ Hạ Hạ nhìn đến mức quên cả ăn kem, nước kem trắng sữa cứ thế theo cánh tay của cô chảy xuống đất.
Ánh mắt Hạ Hạ theo vết sẹo nhìn lên trên, là một khuôn mặt của người trẻ tuổi, lại còn rất đẹp trai.
Kiểu người như này sẽ không thường nhìn thấy trong nhà cô.
Mặc dù ba cô sẽ không bao giờ để cô và mẹ tham gia vào việc kinh doanh của ông, tuy nhiên thì cô vẫn biết ít nhiều, ít ra thì cô vẫn biết chuyện kinh doanh của nhà cô không mấy đứng đắn.
Hầu hết những người đến nhà cô đều là đàn ông.
Một số người thì trông thô bạo dữ tợn, cô nhìn vào cũng cảm thấy sợ hãi, một số khác thì lại nhìn rất mạnh mẽ.
Cô nhìn thấy bọn họ đi bên cạnh ba mình, cảm giác như nắm đấm của họ có thể giết chết một con bò vậy.
Trong những năm đầu khi cô mới sinh ra, hầu như ba cô sẽ không ở nhà.
Trong nhà chỉ có cô và mẹ, cuộc sống buồn chán vô cùng.
Nhưng vài năm trở lại đây, ba cô lại thường xuyên ở nhà, gia đình cũng trông sống động, ấm cúng hơn.
Cho nên những gương mặt thường xuyên đi bên cạnh ba cô, cô cũng phần nào nhận ra.
Người đàn ông trước mắt này, ít nhất thì cũng phải hai năm rồi không tới nhà cô, nhưng Hạ Hạ lại cảm thấy khá quen mắt.
Cô nhìn chằm chằm anh hai giây rồi ngập ngừng mở miệng gọi "Chú út?" Khi người đàn ông từ trên lầu đi xuống, bàn tay đang xắn lấy ống tay áo, chút máu trên cánh tay khiến anh khó chịụ Đột nhiên một giọng nói nhẹ nhàng gọi lên, đôi mắt di chuyển từ ống tay áo lên gương mặt non nớt của cô bé.
Là một cô nhóc sao.
Cũng không tính là nhỏ, ít ra thì cũng phải 14 15 tuổi gì đó.
Trên người lại mặc đồng phục trung học, do ra mồ hôi, chiếc áo sơ mi trắng như ẩn như hiện lộ ra hai cái dây đai mỏng trên vai cô bé.
Vào cái ngày nóng nực như vậy, ấy thế mà con bé nó có thể cài tới cái nút áo trên cùng, cũng không cảm thấy cái áo quá chật.
Không những thế, cái áo còn được sơ vin hẳn vào bên trong chiếc váy màu xanh đậm, cũng không rõ là