Chương 4
Nam Vãn Tinh được giải tỏa, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Sau khi về đến Nguyệt Cửu Chương, Nam Vãn Tinh đi thẳng vào phòng ngủ chính rồi khóa trái cửa.
Cô không muốn quan tâm đến chuyện của Tạ Cẩn Hoài nữa!
Nam Vãn Tinh thay đồ ngủ rồi chui vào chăn, thần kinh căng thẳng trong não thư giãn, một trận chóng mặt ập đến, cô mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Không lâu sau, một cơn ớn lạnh làm xáo trộn giấc mơ của Nam Vãn Tinh.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, dường như có người ôm cô từ phía sau, nhiệt độ cơ thể nóng hổi của đối phương xua tan đi cái lạnh tяên người cô.
Lúc mới kết hôn, có một lần Nam Vãn Tinh bị sốt, Tạ Cẩn Hoài cũng ôm cô ngủ như thế này.
Bởi vì chưa tỉnh ngủ, trong lúc nhất thời cô quên mất sự thật là tình cảm hai người đã rạn nứt, theo thói quen nhích người dựa ra sau, muốn có được nhiều hơi ấm hơn để xua tan cái lạnh trong cơ thể.
"Đừng động." Tяên vành tai cô rơi xuống một nụ hôn nhẹ như lông vũ, giữa đôi môi triền miên tràn ra những lời mơ hồ, trong giọng điệu lộ ra vài phần cực lực kìm nén.
Ngay sau đó, ở vị trí eo sau đột nhiên xuất hiện một vật cứng tì vào cô, cấn vào hõm eo cô rất khó chịu.
Nam Vãn Tinh vô thức cử động cơ thể.
Tiếng thở dốc trầm thấp phía sau ngày càng nặng nề.
Một bàn tay lớn men theo vạt áo dưới của cô luồn vào, dọc theo eo đi lên, nắm lấy bầu ngực cô mà xoa nắn.
Nam Vãn Tinh không phải là cô bé chưa hiểu sự đời, trong nháy mắt chỉ cảm thấy bụng dưới trào ra một dòng nước ấm, bất giác khẽ hừ một tiếng.
Nghe thấy âm thanh đó, sợi dây lý trí cuối cùng kìm nén trong đầu Tạ Cẩn Hoài đứt phựt, bàn tay còn lại của anh men theo cạp quần trượt vào, hướng tới vùng ẩm ướt kia.
Đã rất lâu Nam Vãn Tinh không có đời sống tình dục, ngón tay đột ngột xâm nhập khiến cô đau đớn, theo bản năng khép chặt hai chân lại.
Cô mở choàng mắt, ý thức cũng theo đó mà tỉnh táo lại, hốt hoảng đẩy Tạ Cẩn Hoài ra, bật dậy lùi về phía đầu giường, bật đèn ngủ lên.
"Sao anh lại vào đây?" Cô sầm mặt nhìn anh, nét ửng hồng chưa tan tяên mặt chuyển thành vẻ tức giận.
Tạ Cẩn Hoài chậm rãi chống tay lên giường ngồi thẳng dậy, chiếc lều nhỏ nhô lên trước chiếc quần ngủ rộng rãi từ từ xẹp xuống.
Anh cười lạnh, hỏi ngược lại: "Đây là nhà tôi, tôi không vào thì cô mong ai vào?" Lời nói của Tạ Cẩn Hoài khiến Nam Vãn Tinh có cảm giác bị sỉ nhục, cô theo bản năng giơ tay lên, một cái tát giáng mạnh vào mặt anh.
Cả đời này cô chỉ theo mỗi một người đàn ông là anh, vậy mà trong miệng anh, cô lại biến thành một người phụ nữ lẳng lơ.
Khoảng thời gian này anh luôn ở cùng Lục Sơ Ly đúng không?
Vừa nãy lại đến leo lên giường cô, trong lòng Nam Vãn Tinh trào dâng một trận buồn nôn, mắng xối xả: "Anh tưởng ai cũng giống anh sao?!
Người bẩn thỉu nhìn ai cũng thấy bẩn thỉu!" Tạ Cẩn Hoài biết Nam Vãn Tinh đã dùng hết sức lực cho cái tát này, anh cười lạnh nói: "Nam Vãn Tinh, nếu tôi trong lòng cô không đáng một xu, vậy sao cô lại đồng ý kết hôn với tôi?" "Bởi vì trước khi kết hôn anh ân cần chu đáo, làm tôi ảo tưởng rằng mình gặp được tình yêu.
Nếu biết sau khi kết hôn anh lập tức đi tìm tiểu tam, có đánh chết tôi cũng không gả cho anh!" "Cái ngày tháng sống góa bụa này, tôi đã quá ngán ngẩm rồi!" Nam Vãn Tinh cuối cùng cũng không nhịn được, buột miệng nói ra