⬅ Trước Tiếp ➡
 
Thời gian như ngừng lại tại giây phút này, Giang Thiếu Huân nhíu chặt mày lại, cúi đầu nhìn xuống người phụ nữ vừa đâm sầm vào người anh. Trợ lý Tống Hằng phản ứng rất nhanh, anh ta vươn tay muốn kéo Trường Hoan ra thì bị anh giơ tay ra hiệu ngừng lại.
 
Một mùi hương mát lạnh như từng quen biết tràn ngập mũi anh, anh có cảm giác như đã ngửi thấy mùi này ở đâu đó, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể nhớ ra được.
 
Trước mặt anh là một người phụ nữ rất trẻ, ở góc độ này anh chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen nhánh mềm mại cùng làn da đằng sau gáy trắng như tuyết. Dáng quỳ này càng hiện rõ vòng eo mảnh khảnh, nhỏ đến mức một bàn tay anh cũng có thể nắm chặt. Giang Thiếu Huân rời mắt khỏi người cô, nhìn dáng người thì đúng là một “vưu vật”, không biết khuôn mặt cô sẽ như thế nào.
 
Cung Trạch và Tần Tấn Dương kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm, hai người quay ra nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, rồi cười ầm lên.
 
“Anh tư, mị lực của anh phi phàm thật đấy, mới về nước ngày đầu tiên đã có ngay một nàng nhào vào lòng rồi…”
 
“Sai sai sai, ai bảo cậu là nhào vào lòng, đây rõ ràng là đâm đầu vào đũng quần, cậu nhìn lại đi!”
 
Tần Tấn Dương cười đến ngửa tới ngửa lui, giọng quang quác như một con vịt. Giang Thiếu Huân đút tay vào túi quần, lạnh nhạt liếc anh ta một cái, Tần Tấn Dương mặc dù rất muốn cười tiếp nhưng vẫn cố nhịn xuống.

2: Nhào vào lòng
 
Nghe thấy tiếng cười của hai người Trường Hoan mới lấy lại tinh thần, cô cuống quýt muốn đứng dậy lại không ngờ mũi giày lại mắc vào thảm nhung, người chưa kịp đứng đã lại nhào xuống đất…
 
Con người mà, một khi bị ngã sẽ theo phản xạ túm lấy bất cứ một thứ gì đó hay một ai đó, vậy nên, Trường Hoan vừa nhào xuống liền theo bản năng mà túm chặt lấy dây lưng của Giang Thiếu Huân…
 
“Ha ha…”
 
Cung Trạch ôm bụng cười lắc lẻ, ngay cả Phó Tử Ngộ, người vẫn luôn nghiêm túc và cẩn thận cũng không nhịn được mà cười ra tiếng.
 
Trường Hoan xấu hổ đến phát khóc, cô luống cuống bỏ tay khỏi dây lưng của Giang Thiếu Huân, đầu cúi gằm xuống mà xin lỗi không ngừng. Giọng cô run rẩy, có chút nghẹn ngào.
 
Giang Thiếu Huân cúi đầu, nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của cô đang chiến đấu với tấm thảm, có khi phải tới nửa ngày cô mới giải thoát đôi chân của mình khỏi nó, khóe môi anh nhếch lên.
 
Người phụ nữ này nhìn có vẻ rất ngây thơ. Nhưng thế thì sao? Phụ nữ ngây thơ anh gặp nhiều, rất nhiều, toàn là những người có bộ mặt ngây thơ nhưng bụng thì đầy mưu mô và toan tính.
 
Giang Thiếu Huân thản nhiên châm một điếu thuốc, chờ xem cô định làm gì tiếp theo.
 
Trường Hoan đứng dậy, đầu vẫn cúi gằm không hề ngẩng lên để liếc anh dù chỉ một cái, lúc này cô không khác gì một học sinh tiểu học đang cúi người chào anh, “Xin lỗi anh, thành thật xin lỗi anh, vừa rồi là tôi không cẩn thận mới bị ngã, tôi không cố ý muốn đâm vào anh…”
 
“Ừ.”
 
Giang Thừa Huân lạnh nhạt “ừ” một tiếng, đưa điếu thuốc lên miệng hít sâu một hơi.
 
Trường Hoan không thích đàn ông hút thuốc, thấy anh như vậy cô không nhịn được nhíu mày, nhưng cử động nhỏ này chỉ diễn ra trong chớp mắt.
 
“Nếu anh không bị sao thì tôi xin phép đi trước…”
 
“Ô kìa, cô gái à, cô vừa đâm vào cái gì cô biết không? Bảo bối của đàn ông đấy. Làm sao cô biết được vừa rồi nó không bị sao chứ? Cô đâm mạnh thế cơ mà.”
⬅ Trước Tiếp ➡