Chương 13
Sự tồn tại của đứa bé là cây đinh sắc nhọn luôn ghim vào tim anh ta, làm anh ta ngày ngày đêm đêm sống trong đau đớn giày vò.
Anh ta không thể bỏ cô vậy nên chỉ có thể làm cho đứa bé này biến mất khỏi thế giới này. Chỉ cần nó biến mất thì anh ta có thể quên đi cái quá khứ ghê tởm đó, anh ta vẫn sẽ cưới cô, sẽ toàn tâm toàn ý mà cùng cô sinh sống.
Nhưng, cô để ý đứa bé như vậy, lo lắng cho nó như vậy. từng từ từng chữ trong tin nhắn đều kích động không thôi, cách hành xử ấy khác hẳn với con người thường ngày của cô. Cô để ý đứa con hoang này như thế có phải là vì cô vẫn còn yêu tên đàn ông mà cô chạy trốn theo năm đó không?
Lục Hướng Viễn nhếch môi mỉa mai, nụ cười trào phúng đó nhạt đi rất nhanh, anh ta nâng cổ tay lên để nhìn đồng hồ. Tầm này là được rồi, giờ này thì tính mạng thằng bé chắc đã như nghìn cân treo trên sợi tóc.
Lục Hướng Viễn trầm giọng ra lệnh cho lái xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh. Anh ta nhìn thoáng qua quả trứng Kinder bên cạnh, trước mắt chợt hiện lên đôi mắt lấp lánh như sao của Đâu Đâu, bàn tay mũm mĩm đó bắt lấy tay áo anh ta, cười đến híp cả mắt, “Chú Hướng Viễn, Đâu Đâu thích chú lắm…”
Đáng lẽ anh ta nên phát hiện từ sớm, đôi mắt của thằng bé giống hệt với mắt của Trường Hoan, anh ta nên nghi ngờ từ sớm…
Lục Hướng Viễn siết chặt quả trứng trong tay, chặt đến đau cả tay.
“Dừng xe, quay lại đi…”
Đột nhiên, Lục Hướng Viễn trầm giọng lên tiếng, lái xe vội vàng quay đầu xe. Anh ta quay đầu nhìn ra cửa sổ, nhìn về phía chiếc ô tô, mày nhíu chặt lại.
Dưới ánh nắng chói chang, một chiếc Bentley màu xám bạc không biết đã đỗ cạnh chiếc ô tô kia từ bao giờ, có hai người đàn ông cao lớn bước xuống, đi về phía chiếc xe.
1: Đừng lăn qua lăn lại cô gái bé nhỏ này quá, nếu không sẽ hỏng mất đấy
Dưới ánh nắng chói chang, một chiếc Bentley màu xám bạc không biết đã đỗ cạnh chiếc ô tô kia từ bao giờ, có hai người đàn ông cao lớn bước xuống, đi về phía chiếc xe.
Lục Hướng Viễn không dám ở lại, anh ta vội vàng ra lệnh cho tài xế lái xe đi luôn. Chiếc xe chậm rãi tăng tốc, qua kính chiếu hậu, Lục Hướng Viễn nhìn thấy một người đàn ông đã tới gần cửa xe, đang cúi người nhìn vào bên trong…
Một trong hai người đàn ông phải đập vỡ cửa kính xe mới bế đứa bé ra được, lúc này, cậu nhóc đã hôn mê, cả người đều đỏ bừng, thân thể nóng đến khác thường, hơi thở mỏng manh đến mức gần như không thể cảm thấy.
Đũng quần cậu bé ướt sũng, mùi thối tỏa ra xung quanh. Cung Trạch đưa tay bịt mũi, ghét bỏ mà lùi hẳn vào trong xe, Giang Thiếu Huân vẫn thản nhiên như thường, anh liếc đứa bé một cái rồi ra lệnh, “Nhanh chóng đưa tới bệnh viện nào gần đây nhất.”
Cấp dưới nghe vậy liền bế đứa bé đang thoi thóp lên chiếc xe khác, lúc này, Giang Thiếu Huân mới để ý tới hình dáng của đứa bé.
Thật ra, đối với anh thì trẻ con tầm tuổi này đều giống nhau, khuôn mặt tròn trịa mập mạp, ngoại trừ màu da có điểm khác biệt thì đứa nào cũng như đứa nào. Nhưng khi nhìn cậu với cái miệng mím chặt, mặt nhăn nhó thì một cảm giác quen thuộc nào đó nổi lên trong lòng anh.
Cảm giác này đến quá đột ngột mà anh lại không biết vì sao nó xuất hiện. Giang Thiếu Huân nhíu chặt mày lại, nhìn theo chiếc xe chở đứa bé đang biến mất dần trước mắt, chợt ra lệnh cho Tống Hằng, “Đến bệnh viện.”
Hoàng hôn buông xuống, Đâu Đâu mê mang mở mắt, một khuôn mặt to đùng chẳng phải nam cũng chẳng phải nữ hiện ra trước mắt cậu. Cậu nhóc vội vàng giơ tay dụi mắt, giọng nói non nớt mà khàn khàn, “Ai đó…”
Cung Trạch cười tươi, “Cậu nhóc này mạng lớn thật đấy.”
Giang Thiếu Huân đứng dậy tới cạnh giường, Đâu Đâu quay sang nhìn anh, cặp mắt đen lúng liếng.
“Mắt thằng bé đẹp quá!”