Đối với mẹ con cô thì nhà họ Lục chính là ân nhân của hai người.
Trường Hoan nhớ như in, khi mẹ Lục Hướng Viễn chết vì bệnh tật, cô đã quỳ trước giường bà khóc như mưa, cô từng thề sẽ luôn ở bên Lục Hướng Viễn cả đời dù có chuyện gì xảy ra chăng nữa. Cô sẽ chăm sóc anh ta, sinh con rồi dạy dỗ con cái cho anh ta, sẽ nối dõi tông đường cho nhà họ Lục. Tất cả là vì người mà bà Lục yêu nhất, vướng bận nhất là anh ta, bởi vì bà đã yêu thương và chăm sóc cô nhiều năm như vậy.
Vì vậy mà lúc trước, lúc Lục Hướng Viễn xảy ra chuyện, cô tình nguyện hy sinh tất cả cũng muốn giúp anh ta, muốn kéo anh ta khỏi cái vực sâu đấy.
Vì vậy mà bây giờ, dù có tận mắt nhìn thấy anh ta cùng Nhiếp Trường Tình làm tình ngay trước mặt thì cô cũng không có ý nghĩ từ bỏ anh ta.
“Em về đoàn phim đây…” Trường Hoan nghiêng ngả lảo đảo mà bước đi, nhưng mới bước hai bước thì trước mắt cô bỗng tối sầm lại, hai chân nhũn ra, ngã xuống đất.
Trước khi ngất đi, cô nghe thấy tiếng Lục Hướng Viễn gọi tên cô.
Trường Hoan, Trường Hoan…
Sao giọng anh ta nghe có vẻ đau lòng và hoảng loạn thế nhỉ?
Anh ta rõ ràng đã không còn yêu cô nữa mà.
Trường Hoan không muốn tỉnh lại, vậy nên cô cứ thiếp đi như thế.
Trong mơ, trước sân nhà họ Lục, trong nắng chiều ấm áp, bà Lục ngồi dưới mái hiên nhặt đậu tương, cô và Lục Hướng Viễn thì cúi đầu làm bài tập, có cơn gió thổi qua mang theo một chiếc lá vương trên tóc cô, Lục Hướng Viễn nhẹ nhàng nhặt chiếc lá đó ra.
Cô ngượng ngùng nhìn anh ta, còn anh ta nhe răng cười ngốc nghếch.
Bà Lục từ ái nhìn họ, cười đến không khép miệng được.
Hoàng hôn buông xuống, ông Lục đi làm về, cầm đồ ăn vặt ra dụ dỗ cô gọi ông là cha. Cô luôn xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, bà Lục thấy vậy vừa cười vừa đánh yêu chồng. Sau đó, cô và Lục Hướng Viễn trốn trong góc, vừa ăn đồ ăn vặt vừa cười tít cả mắt như hai con chuột nhắt tham ăn.
Đến giờ đi ngủ thì Lục Hướng Viễn sẽ đưa cô về, trên con hẻm nhỏ, cô túm chặt lấy tay áo anh ta, đi sau anh ta một bước, từng bước từng bước theo dấu chân anh ta.
Năm cô mười lăm tuổi, trong một đêm trăng sáng, Lục Hướng Viễn hôn lên trán cô.
2: Chị có biết, lần đầu tiên anh Hướng Viễn ngủ với em là lúc em bao nhiêu tuổi không?
Trường Hoan khóc, cô khóc trong mơ, khóc cho tới khi tỉnh lại.
Trong phòng bệnh, không có Lục Hướng Viễn, chỉ có Nhiếp Trường Tình đứng trước cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực.
Trường Hoan chậm rãi quay mặt đi, Nhiếp Trường Tình cười lạnh một tiếng, nhướng mày, liếc cô một cái, “Chị à, chị có biết lần đầu tiên anh Hướng Viễn ngủ với em là lúc em bao nhiêu tuổi không?”
Trường Hoan rùng mình, nước mắt tràn đầy trong đôi mắt cô, cô mở to hai mắt, cắn chặt răng lại, cố giữ cho nước mắt không lăn xuống, cô không muốn để cho cô ta thấy cô khóc.