Ứng Như Ký ngơ một hồi lâu mới bưng ly chè trước mặt mình lên, dịch đến trước mặt Diệp Thanh Đường.
Diệp Thanh Đường nhìn chằm chằm anh, ý cười gian xảo “Tôi cho rằng anh sẽ gọi người phục vụ bưng một ly nữa lên."
Vẻ mặt của Ứng Như Ký vẫn như vậy không đổi, anh cười nhạt, thái độ là kiểu sao cũng được “Không cần lãng phí. Tôi không thích đồ ngọt."
Anh rũ bỏ động cơ đến mức sạch sẽ như vậy nhưng Diệp Thanh Đường cũng không nhụt chí.
Nên nói thế nào nhỉ, lòng nghi ngờ mới có thể sinh ra quỷ.
Ăn cơm xong, mọi người dọn đồ rời khỏi quán ăn.
Diệp Thừa Dần và Ứng Như Ký còn nói chuyện tạm biệt một hồi, Diêu Huy đi WC, Diệp Thanh Đường nhân cơ hội đến gần Tôn Miêu đang đứng cạnh ghế phụ của chiếc SUV , cô cười nói “Có thể phiền cô gửi cho tôi bức ảnh chụp hoa hải đường kia được không?"
Xe ô tô thể thao.
Tôn Miêu vội nói "Có thế...... Cô add WeChat của tôi?"
Tôn Miêu ấn mở mã QR, Diệp Thanh Đường quét một cái rồi gửi một tin nhắn xác thực qua.
Sau khi kết nối xong, Diệp Thanh Đường gửi tên của mình đi.
Tôn Miêu sửa ghi chú cho cô “Là Đường trong hải đường à.”
“Ừm. Cho nên tôi mới thích hoa hải đường.”
Tôn Miêu lập tức nói “Vậy ảnh chụp kia tôi chỉnh sửa một chút rồi gửi cho cô nhé?"
“Được, vậy làm phiền cô rồi."
“Không phiền không phiền, việc thuận tay mà thôi.” Tôn Miêu có loại cảm giác hơi choáng váng do được người đẹp lại gần.
Một lát sau, Diêu Huy đã quay lại, mọi người lần lượt lên xe.
Ứng Như Ký kéo cửa ghế sau ra, tạm dừng một chốc, anh nhìn thoáng qua đằng trước.
Diệp Thanh Đường không nhìn về bên này, cô đang khom lưng lên ghế sau, động tác đóng cửa xe dứt khoát lưu loát ngoài dự đoán.
Xe khởi động chạy về nội thành.
Trong xe tối tăm, ánh sáng duy nhất đến từ điện thoại của Tôn Miêu trên ghế phụ.
Ứng Như Ký nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy Diêu Huy ở đằng trước nhỏ giọng hỏi Tôn Miêu “Cô lại đang nói chuyện phiếm với anh nào vậy?"
“Tôi nào có.” Tôn Miêu cũng hạ thấp giọng “Là nói chuyện với cô Diệp. Tôi gửi cho cô ấy bức ảnh chụp hoa hải đường vừa nãy, cô ấy tặng cho tôi hai tấm vé triển lãm tranh, nói là của bạn cô ấy."
Diêu Huy hơi kinh ngạc "Thiên kim nhà tổng giám đốc Diệp? Cô kết bạn WeChat với cô ấy khi nào thế?"
"Ngay vừa nãy Có hai vé." Triển lãm tranh anh có đi không?
“Ngày nào đấy? Để xem tình hình."
“Thứ bảy.”
Lúc này Ứng Như Ký cũng lấy điện thoại ra, mở khóa, ấn mở WeChat rồi nhìn thoáng qua.
Chỗ “bạn mới”, không có bất cứ lời mời thêm bạn nào cả.
Địa điểm làm việc của Diệp Thanh Đường là ở vườn công nghệ Cao Tân Nam Thành, đối với chuyện sáng lập công ty, khu chính phủ có doanh thu từ thuế và ưu đãi tiền thuê, nên cô và Ngũ Thanh Thư tạm thời còn chống đỡ nổi triển lãm sách nghệ thuật Art Book Proiect ABP do hai người một tay sáng lập lên.
Văn phòng cộng thêm kho tổng cộng hơn 200 mét vuông, ngoài Diệp Thanh Đường và Ngũ Thanh Thư ra thì còn có bốn nhân viên chính thức, ngoài ra có số lượng thực tập sinh không xác định.
Bốn nhân viên chia nhau phụ trách kế toán, hoạt động truyền thông và hoạt động shop online.
Còn về Diệp Thanh Đường và Ngũ Thanh Thư, ngoài công việc nói trên ra thì gì cũng làm, kế hoạch, bố trí triển lãm, liên lạc người tài trợ.... Lúc cần thiết thì việc dọn hàng hóa hay làm tạp vụ cũng là họ vén tay áo lên là làm.
Lúc Diệp Thanh Đường đến phòng làm việc, Ngũ Thanh Thư đã đến rồi, đang bóc cái thùng chứa một đống sách chở từ Đài Bắc đến.
“Hello.”
“Hello.” Diệp Thanh Đường tháo túi vải vứt đến chỗ làm việc của mình “Hôm qua tôi có nói chuyện với người phụ trách bảo tàng nghệ thuật Nam Thành một chút.”
“Kết quả thế nào?”