⬅ Trước Tiếp ➡

nhấp môi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Trong xe nhất thời im lặng.
Cố Diễm Sinh biết vợ mình còn lười xã giao hơn cả mình, vì thế liền đổi chủ đề “Lần này Bùi tiên sinh về nước sẽ ở đây bao lâu?” Bùi Tứ Trăn nói “Nếu mọi chuyện thuận lợi thì tầm mười ngày nửa tháng, còn có vấn đề thì lâu hơn một chút.” Cố Diễm Sinh ngạc nhiên “Quan trọng như vậy sao, xem ra không phải chuyện nhỏ.” Bùi Tứ Trăn nhìn thoáng qua người bên cạnh, lạnh nhạt nói “Có thể lớn mà cũng có thể nhỏ.” Đổng Từ không quan tâm đến màn đối thoại của hai người đàn ông này mà chỉ cúi đầu nhìn tin tức trên điện thoại, đầu ngón tay vuốt như bay.
Trông rất tập trung, mày giãn ra, tâm trạng có vẻ không tồi.
Chỉ có người đang nhìn cô là cảm thấy ngứa mắt.
Sức chịu đựng của con người có giới hạn, cũng may vẫn chưa vượt khỏi giới hạn đó, xe ngừng lại, đã đến nơi tổ chức buổi tiệc.
Đổng Từ xuống xe đầu tiên, ai dè bên ngoài trời đang mưa, mưa xuân quý như vàng, thành phố B đổ mưa là đúng là chuyện hiếm thấy.
“Em từ từ, bên ngoài trời mưa, chúng ta đi đường...” Không đợi Cố Diễm Sinh nói xong, Đổng Từ đã bước xuống xe, may mà bên ngoài có bảo vệ giữ xe đưa cho cô cây dù.
Ngăn cách nước mưa, che luôn tầm mắt, mỗi bước đi của cô như đang hận thấu trời cao, có điều chỉ mới đi được vài bước đã loạng choạng.
May mà có một cánh tay hữu lực kéo cô lại, ngã vào lồng ngực rắn chắc.
Mùi hoắc hương quen thuộc ập tới, vây lấy hơi thở ưu nhã của cô.
Mùi gỗ hương thanh nhẹ có phần cuồng dã này dễ dàng đả động đến ký ức của Đổng Từ, một sự hòa hợp vô cùng nguyên thủy.
Cả hai người đều nghe được tiếng tim đập của nhau, không một kẽ hở.
Bùi Tứ Trăn cúi đầu nhìn cô, dưới cơn mưa chạng vạng cùng ánh đèn ướt đẫm, nhan sắc xinh đẹp cũng phần nào nhuốm màu khói sương.
Cô vẫn đẹp như cái cách khiến tim anh đập loạn, nhưng đồng thời còn là sự tức giận.
Anh híp mắt, trầm giọng nói “Vết thương trên chân em vẫn chưa khỏi, không nên mang giày cao như vậy.” Đổng Từ thở dài “Tôi không quan tâm.” Trăm mối tơ vò, chân tình thật cảm, chỉ có người hiểu cô mới biết cô khổ tâm cỡ nào.
Ánh mắt thâm thúy của Bùi Tứ Trăn tiến sâu vào đôi mắt cô “Kết hôn với hắn ta cũng là chuyện mà em không để tâm sao?” Lời này mang tính uy hiếp, Đổng Từ cảm giác vòng tay đang ôm eo cô càng lúc càng chặt, có mùi nguy hiểm ở đây.
“Bùi đại thiếu gia ” “Ui chao, Bùi đại thiếu tới ” Kẻ giải cứu Đổng Từ chính là mấy vị khách khứa mặc tây trang mang giày da, bọn họ chạy tới tiếp đón, bên người có trợ lý cầm ô, ai nấy đều vui vẻ.
Những người tới dự tiệc mừng thọ của ông cụ Lý đều là nhân vật nổi tiếng.
Họ “Lý” cộng thêm họ “Bùi”, khó trách mọi người đều nồng nhiệt với Bùi Tứ Trăn, sôi nổi vọt tới bắt chuyện với anh.
Cơn mưa trút xuống như bão tố, không có chuyện nói cũng phải tìm cớ để nói, từ bản thân anh, đến tiệc mừng thọ của ông ngoại, đến cả người thân trong nhà.
Đương nhiên họ cũng thấy cả Đổng Từ, với khí chất của cô, chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ khiến người khác nhận ra ngay, không phân biệt nam nữ già trẻ.
“Đây chắc là cô Đổng rồi, thật xinh đẹp.” “Ai nha, cô Đổng


⬅ Trước Tiếp ➡