⬅ Trước Tiếp ➡

thiết nghĩ con hổ này một khi đã muốn cắn người rồi không còn con đường nào có thể cứu vãn được nữa.
Cũng may trước khi mọi người kịp nghi ngờ, anh lại chuyển mắt “Nếu là người một nhà, con sẽ tận lực giúp đỡ.” Không một câu dư thừa, âm giọng trước sau vẫn lãnh đạm như cũ, khí thế không để ai vào mắt.
Những người ở đây tập mãi thành quen, chỉ cho là lời khách sáo.
Đương nhiên, có thể khiến cho thằng nhãi trời đánh này khách sáo cũng đã nể mặt lắm rồi.
Đổng Từ mặt ngoài xấu hổ lễ phép mỉm cười nhưng trong lòng lại như trút được gánh nặng.
Thái độ này rơi vào tầm ngắm của Lê Mẫn, tinh quang khẽ lướt, cười chuyển đề tài, muốn đuổi đứa cháu ngoại này đi.
“Được rồi, chỗ này không cần con nữa, đi tìm cậu của con đi.
Ông ấy đang tiếp thị trưởng Chu, con gái nhà đó cũng được lắm.” Một vị phu nhân bên cạnh trêu ghẹo “Tối nay không chỉ có tiểu thư nhà họ Chu mà còn có rất nhiều người khác, chủ tịch Lê phải giới thiệu công bằng nha.” Lê Mẫn cười ha ha “Mọi người nói gì thế, muốn cắt Thiên Tứ thành mấy lát sao.” Chung quanh lại ùa lên tiếng cười, chỉ có Đổng Từ là cúi đầu nhìn vòng tay như đang suy tư chuyện gì đó.
Đêm nay tuy nói là gia yến nhưng khách khứa lại tới không ít, chỉ riêng nhà họ Cố thôi cũng đã bốn năm người.
Cứ hễ ai mà có con gái đủ tuổi đều dẫn theo, không có con gái thì dẫn theo cháu ngoại hoặc cháu nội.
Nếu không có thì đành trơ mắt xem náo nhiệt.
“Nghe nói người thừa kế của gia tộc Bùi thị còn chưa đến ba mươi tuổi ” “Là Bùi thị đó sao?” “Bà nhắm có bao nhiêu cái Bùi thị?
Mấy năm trước nhà bọn họ kiện tụng tài sản, đám Hoa kiều là kẻ được lợi nhiều nhất chăng?” “Gia tài bạc tỉ đó dù rơi vào nhà nào cũng sóng gió như phim, không, thậm chí còn long trời lỡ đất hơn cả phim.” “Gừng càng già càng cay...” Trường hợp này, mấy cái tin vịt vẫn thịnh hành nhất.
Mọi người cô một lời tôi một câu, miêu tả người thừa kế Bùi thị sống động như thật.
Anh là người được ông nội dốc lòng bồi dưỡng, năng lực xuất chúng như thế nào, thủ đoạn lợi hại ra sao, chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi đã đứng vững gót chân trong hội đồng quản trị, đao to búa lớn, hô mưa gọi gió...
Ai nghe xong cũng nóng lòng mong mỏi.
Cố Phương Phỉ là một trong số đó.
Cô ta lúc đầu chỉ có tám phần nhiệt tình, nhưng khi nghe những người này tán thưởng, cộng thêm với vẻ mặt si mê của mấy chị em khác, cái tám phần đó lập tức biến thành mười phần, ngoài mặt cười giỡn nhưng cúi đầu lại liếc nhìn Bùi Tứ Trăn đang đứng cách đó không xa.
Đàn ông chân dài vai rộng, thần thái lạnh lùng, chỉ cần thong dong đứng đó thôi cũng đã hấp dẫn vô số sự chú ý của người khác.
Cố Phương Phỉ hồi mắt, vào toilet dặm lại lớp phấn, luyện tập nụ cười tươi như hoa không biết bao nhiêu lần trong gương mới ung dung bước tới “Anh Bùi.” Bùi Tứ Trăn dường như không nghe thấy, tùy ý dùng đầu ngón tay miết lên thành ly, một sự lay động rất nhỏ...
ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào hướng nào đó trong buổi tiệc, xoáy thẳng vào đám người Cố Diễm Sinh, ánh mắt sâu thẳm.
Đầu bên Cố Diễm Sinh lại không phát hiện, vẫn cười nói với mọi người, sau đó cúi đầu thì thầm gì đó bên tai Đổng Từ, hai


⬅ Trước Tiếp ➡