Chương 10
câu “Cô ta không xứng...” Chữ cuối cùng còn chưa kịp dứt đã bị Cố phu nhân vả mạnh vào mu bàn tay, làn da trắng nõn đỏ lên ngay lập tức.
Đáy mắt Cố Phương Phỉ xẹt qua sự căm giận.
Cố phu nhân không rảnh quan tâm tới cô con gái này, càng không từ chối chuyện tốt đột nhiên đưa tới, bà ta cười “Chỉ cần chị không chê con bé là được.” Thật ra không chỉ có Cố Phương Phỉ, mà ngay cả Đổng Từ cũng hiểu sao mình lại được Lê Mẫn để mắt tới Nhưng vấn đề này không quan trọng, quan trọng là ngay tại thời điểm này phải biết ứng phó thế nào.
Diễn kịch?
Đổng Từ đã quá chuyên nghiệp.
Cô ra vẻ ngạc nhiên xen lẫn ngại ngùng, khóe miệng không kiềm được mà cong lên, biểu cảm giống y như được quan tâm bất ngờ nên sinh lòng lo sợ.
Nhưng lại không tỏ vẻ nịnh nọt, khiến Lê Mẫn vô cùng hài lòng.
Thật là một cô gái dễ thương.
Tâm trạng Lê Mẫn đang vui nên muốn cho Đổng Từ chút thể diện, vô ý nhắc tới mối giao tình với ông ngoại Đổng Từ và vài chuyện xưa cũ.
Hệt hai nhà có mối quan hệ rất thân thiết.
Tình cảnh này khá thú vị, làm mọi người nhớ lại thân thế thật sự của Đổng Từ, lạc đà chết gầy còn lớn hơn ngựa.
Đổng Từ từ lâu đã không còn nhớ đến chuyện ngày xưa, địa vị của ông ngoại năm ấy đương nhiên có rất nhiều chuyện đáng nói, chỉ tiếc người đi trà lạnh.
Thế nhân đâu đâu cũng có kẻ nhiệt tình.
Cô không phải loại người đó nhưng Lê Mẫn thì có.
Lê Mẫn là người có thế lực, mạnh vì gạo bạo vì tiền.
Cái chức Chủ tịch quỹ từ thiện kia nhìn thì có vẻ ao làng, nhưng nhìn lại người đang đảm nhiệm chức Phó chủ tịch mà xem, hoàn toàn không đơn giản như vậy Bằng không, với kẻ mắt cao hơn đầu ở Hương Giang như Cố phu nhân, sao lại cam lòng quay về một thành phố hạng hai như thành phố B.
Lê Mẫn nói muốn nhận con gái nuôi không phải do vui miệng nhất thời, bà bảo trợ lý mang vòng tay ra, nói là muốn dùng nó để làm tín vật.
Trên tay Đổng Từ vốn đã mang một cặp vòng máu đào, đây là hàng hiếm, bình thường rất ít khi được bày bán.
Đương nhiên, cho dù chủ tịch Lê có đưa một cái vòng nhựa làm vật tin đi chăng nữa thì mọi người cũng sẽ nói là đồ tốt.
Nhưng một khi Lê Mẫn đã ra tay thì nhất định phải khiến cho người khác rửa mắt, mở hộp trang sức ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc bích lộng lẫy sáng loáng.
Toàn bộ vòng được khảm đá xanh và ngọc lục bảo quý hiếm, rất giống với loại hay dùng để đính lên ngọc tỉ, đẹp tựa ảo mộng.
Sự xa hoa hoàn mỹ như thế thừa biết cách làm thế nào để xứng với vị trí là một món đồ quyền lực.
Các vị phu nhân ở đây cũng phải thốt lên kinh ngạc, chiếc vòng tay này chắc chắn là đồ tốt, giá trị đương nhiên hơn hẳn cặp vòng máu đào kia, huống chi còn rực rỡ như vậy, rất hợp với Đổng Từ.
Giờ khắc này, cái nhìn của mọi người về Đổng Từ đã hoàn toàn thay đổi, mấy đồng tiền nhận thân so với dùng cả vạn để nhận thân là hai việc hoàn toàn khác nhaụ Vạn trong vạn nhân dân tệ Đổng Từ bị sốc nặng, còn chưa kịp hoàn hồn thì chiếc vòng trên tay đã bị tháo xuống, Lê Mẫn đích thân mang vòng mới cho cô.
Cuối cùng mới hài lòng vỗ nhẹ tay Đổng Từ, từ tốn nói “Mẹ nuôi chỉ