Chương 3
chút nào, chống thân mình lên, linh hoạt lạ thường lăn trên mặt đất một vòng, cứ như vậy bò lên.
Bẩn thỉu như vậy, Hà Thiên Sinh ngại nàng quấy nhiễu thánh giá.
Nhậm Khanh Khanh biết mình chật vật, nhưng cũng không dám cùng nam tử kia tiếp xúc nhiềụ Cũng không biết vì sao, ở ngay lúc hắn vươn tay, dòng sữa lại chảy ra càng nhiềụ Trước ngực ướt đẫm, nàng sợ vạt áo trước cũng bị ướt nhẹp, người khác sẽ nhìn thấy, hoảng đến một lần nữa ôm Tiểu Bảo trở về trong lòng ngực.
Nàng không dám ngẩng đầu, hành lễ, bánh bao trên mặt đất cũng mặc kệ, hoang mang rối loạn chạy đi mất.
Tay Tiêu Thừa còn đang đưa ra, sắc mặt hắn đen tối không rõ, Hà Thiên Sinh lại rùng mình một cái.
Tiểu nương tử này đúng là không sợ chết, thế nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy không cho Hoàng Thượng mặt mũi, tuy hắn đã cải trang ra cung, nhưng cũng chưa từng bị người từ chối bao giờ.
Hà Thiên Sinh thương tâm liếc nhìn hắn một cái, trong lòng tính toán, Hoàng Thượng cũng là hiếm lạ, chẳng lẽ lại để ý thôn phụ này vào mắt?
Tiêu Thừa thu hồi tay, vượt qua hắn bay nhanh lên ngựa, lạnh giọng “Tra.” Dáng vẻ tiểu nương tử nhút nhát sợ sệt đúng ý vị của hắn, lại chạy khỏi hắn trước mặt mọi người, chuyện này cần đeo mặt nạ hay không cũng không rảnh lo, muốn cho người đi điều tra rõ về nàng.
Trong lòng Hà Thiên Sinh khó xử, tiểu nương tử này nhìn qua là phụ nhân, ngực còn ôm hài tử.
Ánh mắt Hoàng Thượng âm thầm thì còn được, lại còn đánh một tiếng kinh người.
Nào biết trong lòng Tiêu Thừa lại nghĩ đến một chuyện khác, trên cổ hài tử nàng ôm trong ngực có một miếng ngọc bội, mà khâm điểm Thám Hoa lang do mình mới phê chuẩn cũng có một cái, cả ngày hắn đều đeo ở bên hông.
Nhậm Khanh Khanh vội vội vàng vàng trở về khách điếm, nơi nàng ở là là Bính tự phòng, bên trong chỉ có một chiếc giường cùng một cái bàn, hoàn cảnh rất đơn sơ.
Nàng uống hớp trà lạnh cho thông họng, lúc này lòng mới từ trên cao hạ xuống.
Đương kim Thánh Thượng trị rất nghiêm ngặt, cũng không biết nam tử kia là người to gan cỡ nào, cũng dám phóng ngựa trên đường.
Nàng nghĩ đến xuất thần, Tiểu Bảo trong lòng ngực lại kêu oa oa vài tiếng, mới lăn lộn ở ngoài đường một vòng, đứa bé đã sớm đói bụng, lại phát hiện mùi sữa tươi trước ngực mẫu thân, không quan tâm muốn uống sữa.
Nhậm Khanh Khanh cởi xiêm y, ba tầng áo bên trong đều bị sữa thấm ướt, không quan tâm đến ánh mắt hơi tối xuống của nam tử kia, nắm một bên vu” mềm mại, đút vào trong miệng đứa bé.
Tiểu Bảo giữ lấy bầu vu” kia, từng ngụm từng ngụm nuốt vào, hiển nhiên mới vừa rồi đoạn đường kia đã quá đói bụng rồi.
Nhậm Khanh Khanh vuốt vuốt tóc mái đứa bé, thở dài.
Nếu không phải chỉ còn cách lên kinh tìm nơi để cáo ngự trạng, cần gì phải ở bên ngoài lăn lộn đâụ Tiểu Bảo ăn no xong đã mệt rã rời, chỉ là trên tay còn nắm miếng ngọc bội kia, ngủ rồi cũng chẳng buông tay.
Đôi mắt Nhậm Khanh Khanh chua xót, nàng đặt Tiểu Bảo lên trên giường, trong phòng không có ánh nến, nàng chỉ nhìn chằm chằm bên trên nóc nhà trống trải phát ngốc nannan Nếu không phải cha con phụ lòng, làm sao ta đến nông nỗi đi ngàn dặm, chỉ vì tìm một công đạo?
– Không cần Hà Thiên Sinh đi tra, chiều ngày hôm đó, Nhậm Khanh Khanh