Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

đội đến một chòi kiểm tra.
Sơ Vũ giật mình, xem ra sự cẩn mật của nhóm người này vượt quá sức tưởng tượng của cô.
Cả nhóm người đi qua chòi kiểm tra trong rừng rậm, tiến về phía trước, phát hiện một con đường.
Một cửa gỗ lớn rất đặc biệt nằm trên con đường.
Trên cửa gỗ khắc hình vân thú rất đẹp, tỏa ra một không khí thần bí.
Đến trước cửa, đám người cung cung kính kính bỏ mũ hành lễ cửa gỗ, rồi mới lên một chiếc xe Jeep đỗ trước cổng, đi vào bên trong.
Sơ Vũ sống ở Thái Lan một thời gian dài.
Cô từng nghe ở miền núi phía bắc có bộ tộc Akha.
Bộ tộc Akha rất tín ngưỡng môn thần thần cửa .
Chiếc cửa này được xây để trừ tà, không người nào dám đắc tội cửa đó.
Xem ra, Sơ Vũ bị đưa đến bộ tộc Akha.
Không để cô nghĩ ngợi lâu, xa xa phía trước xuất hiện một quần th ể kiến trúc.
Mái nhà nhọn màu đỏ nổi bật trong rừng rậm.
Một con đường đá rộng, hai bên tường màu trắng, cửa nhà và cửa sổ đều làm bằng gỗ.
Lúc này, mặt trời chỉ còn lại tia sáng cuối cùng.
Bên ngoài quần thể kiến trúc đốt đuốc sáng choang.
Nhóm người tiến lên phía trước.
Trên đường có một trạm canh gác súng ống đầy mình.
Người đứng gác tiến lại gần xem tình hình, cúi chào Nhị ca và Tử Mặc, sau đó để xe của họ đi vào thành phố nhỏ của bộ tộc.
Sơ Vũ luôn cho rằng, bộ tộc Akha sống ở vùng núi sâu, điều kiện sống rất khắc nghiệt.
Không ngờ, nơi này không chỉ có kiến trúc đẹp đẽ, mà c ả thành phố sắp xếp cũng rất hợp lý.
Bọn họ đi theo con đường lớn, hai bên là phố buôn bán.
Trong đó có nhà hàng, cửa hàng, siêu thị nhỏ, sòng bạc...Bên trên là một quảng trường lớn.
Trung tâm quảng trường là đài phun nước.
Lấy quảng trường làm trung tâm, thành phố có 4 con đường chủ yếu đi bốn hướng khác nhaụ Xe của họ đi về con đường phía Bắc, cuối cùng đến trước cửa sắt một tòa nhà địa thế cao nhất và lớn nhất thành phố thì dừng lại.
Ở đây không có trạm gác.
Nhị ca xuống xe, bước đến bên màn hình hiển thị bên cạnh cửa nói hai câụ Cánh cửa sắt từ từ mở ra.
Nhị ca quay về xe.
Xe Jeep tiến vào trong sân, dững ở trước tượng điêu khắc trong hoa viên.
Đám người lần lượt xuống xe.
Sơ Vũ bị đẩy xuống xe một cách thô bạo.
Nhị ca quay đầu nhìn cô, nhìn người đang gi ữ cô gật gật đầụ Người giữ cô hiểu ý, siết chặt cánh tay Sơ Vũ, đẩy cô đi v ề hướng ngược với đám kia.
Sơ Vũ trong lòng cảm thấy sợ hãi.
Cô biết, người này đang đưa cô đến phòng của Nhị ca.
Trước đó, khi Nhị ca nói, đám đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt xấu xa khiến cô thấy toát mồ hôi.
Sơ Vũ ra sức giãy giụa.
Người đàn ông bên cạnh vẫn giữ chặt Sơ Vũ, vác cô lên vai và bước đi.
“Khoan đã” Đằng sau bỗng có tiếng nói.
Người đàn ông đang vác Sơ Vũ dừng bước, quay người đặt Sơ Vũ xuống và kính cẩn nhìn Lục Tử Mặc, người vừa lên tiếng.
Nhị ca đang bước đến cửa lớn cũng dừng lại, quay đầu nhìn Tử Mặc.
“Nhị ca không thiếu đàn bà.
Hiếm có dịp tiểu đệ vừa mắt.
Hay là nh ị ca làm người tốt, tặng người phụ nữ kia cho tiểu đệ có được không?”.
Tử Mặc nhảy xuống xe Jeep, lãnh đạm đối mắt với Nhị ca.
Hai người im lặng trong giây lát.
Sơ Vũ hoảng sợ khi thấy ánh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡