Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

một câu nào.
Chỉ đứng dậy một lúc, Tử Mặc đã tiêu hao nhiều sức lực.
Tử Mặc nằm trên giường nhìn Sơ Vũ dọn dẹp qua loa rồi nằm xuống đất ngủ.
Hai người đều giữ yên lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù trên trần nhà.
Sơ Vũ có thể cảm giác thấy Tử Mặc chăm chú nhìn cô trong bóng tối.
Cảm giác này khiến cô bất an.
Sơ Vũ nằm quay lưng về phía người đàn ông.
Lục Tử Mặc bị thương nặng, nhất thời chắc chắn không thể rời khỏi nhà cô.
May mà dịp lễ té nước, Sơ Vũ được nghỉ hai ngày nên có thể ở nhà chăm sóc Tử Mặc.
Hết ngày nghỉ đến ngày đi làm thì phải làm sao?
Một khi cô đã vào công việc thì bận tối mũi tối mắt.
Vết thương của Tử Mặc cần xử lý, cần thay thuốc, cần tiêm kháng sinh định kỳ.
Đặc biệt là lúc thời tiết nóng bức như thế này, không cẩn thận, vết thương dễ bị sưng mủ, lở loét.
Sơ Vũ ngh ĩ ngợi một lúc, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, hai người bị tiếng ồn ào bên ngoài làm thức giấc.
Sơ Vũ mở mắt, thấy Lục Tử Mặc đang nằm dựa lên đầu giường, chăm chú nhìn cô “Chào em ” “Chào anh ”.
Sơ Vũ nhanh chóng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Trong buổi sáng sớm, đôi mắt Tử Mặc sáng lấp lánh khiến tim cô đập mạnh.
Sơ Vũ tạt nước lạnh lên mặt, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, nhất định phải giữ bình tĩnh.
Khi Sơ Vũ trở về phòng, Tử Mặc đang ngồi trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ.
Anh ta lim dim mắt.
Không hiểu tại sao, một tầng sát khí lạnh lùng lại bao vây lấy anh ta.
Sơ Vũ đứng ở cửa nhà vệ sinh ngắm nhìn Tử Mặc.
Cô bỗng dưng cảm thấy Tử Mặc vô cùng cách xa.
Cho dù bây giờ anh xuất hiện trong cuộc sống của cô thật sự, liệu cô có thể lưu giữ anh ta bao lâu?
Cô và anh vốn là hai đường thẳng song song không liên quan, vô tình cắt nhau, rồi cuối cùng cũng quay lại vị trí ban đầu mà thôi.
“Người cùng em đưa tôi về hôm qua là ai?” Lục Tử Mặc đột nhiên lên tiếng.
Sơ Vũ cứng người.
Lúc đó, cô tưởng anh ta đã hôn mê.
Lục Tử Mặc quay đầu, quét ánh mắt lạnh lùng về phía Sơ Vũ “Đồng nghiệp của em?” “Anh ấy chỉ là một y tá bình thường.
Vì hàng ngày ở bệnh viện tiếp xúc nhiềụ..Anh ấy không biết gì cả...Anh ấy...là người tốt”.
Sơ Vũ vội vàng giải thích.
Cô không hiểu tại sao, tự nhiên cô lại thêm câu cuối cùng.
Lục Tử Mặc trầm ngâm nhìn cô.
Sơ Vũ nắm chặt bàn tay mình, tim đập thình thịch.
Cô đang lo lắng điều gì?
Người đàn ông này bây giờ vẫn đang bị thương, còn ở chỗ cô.
Muốn làm việc gì cũng cần cô giúp.
Cô còn lo lắng gì chứ?
Sơ Vũ không thể khống chế cảm giác lạnh toát tự đáy lòng.
Lục Tử Mặc tiếp tục nhìn cô, rồi đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười làm xóa tan vẻ lạnh lùng ban nãy “Hạt mưa nhỏ Tôi cần nhắc nhở em.
Về mặt sinh lý, tôi vẫn là người đàn ông mạnh khỏe bình thường.
Mới sáng sớm, em đã cho tôi cảm giác kích thích mãnh liệt như vậy, thì không tốt cho sức khỏe của tôi đâu”.
Sơ Vũ ngây người nhìn Tử Mặc, không hiểu anh ta nói gì.
Đợi đến khi ánh mắt mờ ám của anh ta lướt xuống phía ngực cô, Sơ Vũ mới cúi đầu nhìn.
Một tiếng nổ vang trong đầu cô.
Hóa ra ban nãy vào nhà vệ sinh tạt nước rửa mặt, Sơ Vũ đã làm ướt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡