Chương 14
thuyết.
Mê cung này xây dựng dưới lòng đất, chỉ có một lối vào.
Nơi sâu thẳm nhất là một quái vật đầu bò...Cô học ngành y, tất nhiên là không có cảm xúc quá lớn với sự sống chết.
Tuy nhiên, khi Sơ Vũ nghe Lục Tử Mặc nói, ở đây có nhiều người chết là phạm nhân và tù binh chiến tranh, cô cảm thấy lạnh toát.
Dù sao chết vì bệnh tật cũng không thể so sánh với chuyện này...
Lúc đầu, Sơ Vũ bị Lục Tử Mặc nắm tay.
Nhưng dần dần, cô bất giác nắm chặt lấy tay anh ta.
Tử Mặc cúi đầu, định mở miệng.
Đúng lúc này, t ừ trong mê cung sâu thẳm vọng ra tiếng khóc của người phụ nữ.
Hai người đều nghe rõ mồn một.
Ở hoàn cảnh này, lại nghe thấy tiếng khóc đó, Sơ V ũ đột nhiên dựng tóc gáy, cả người dính chặt vào thân sau Lục Tử Mặc, mắt mở to nhìn về phía trước.
“Hạt mưa nhỏ đừng sợ ”.
Lục Tử Mặc vỗ nhẹ lên bàn tay Sơ Vũ đang nắm chặt lấy vạt áo anh “Tiếng vừa rồi là của ma, ma nữ.
Nó cô đơn lạnh lẽo trong mê cung bao năm nay.
Dù có tìm người kéo xuống nước làm bạn cũng tìm đàn ông đẹp trai.
Em cùng giới tính nên sẽ an toàn.
Em đừng nghĩ ngợi nhiều”.
Hồi nãy vẫn còn hoảng sợ, nghe câu nói của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiềụ Sơ Vũ khóc dở mếu dở nhìn Lục Tử Mặc.
Cô bắt đầu nghi ngờ, không biết thần kinh của người đàn ông này làm bằng gì.
Đối diện với chuyện kỳ bí, sắc mặt anh ta vẫn không hề thay đổi.
Đáng tiếc là thần kinh của Sơ Vũ thả lỏng chưa được bao lâu, tiếng khóc lại nổi tiếng, càng lúc nghe càng rõ, như ở ngay trước mặt.
Sơ Vũ sợ đến nỗi toàn thân mềm nhũn.
Lúc còn học ở trường y, để rèn luyện thần kinh của sinh viên, thầy giáo từng bắt cô ở nhà xác thông đêm.
Thái Lan tuy là đất nước Phật giáo, nhưng có rất nhiều câu chuyện về ma quỷ kỳ bí.
Học ngành Y, Sơ Vũ luôn kiên định cô là người theo chủ nghĩa duy vật.
Cô luôn cảm thấy mình khá dũng cảm, cho đến bây giờ...
Theo tiếng khóc càng lúc càng gần.
Trước mặt đột nhiên lao đến một bóng đen cực lớn, bay vút qua đầu họ với tốc độ rất nhanh.
Lục Tử Mặc phản ứng nhanh né người sang một bên, tay kéo Sơ Vũ vào lòng.
Mặc dù sự việc xảy ra trong giây lát nhưng Sơ Vũ cũng kịp nhìn thấy, đó là một con chim màu xám rất lớn.
Mê cung yên tĩnh trở lại.
Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ ra “Đi thôi”.
Sơ Vũ bước nhanh theo anh ta.
Lục Tử Mặc cúi đầu liếc nhìn cô, rồi mở miệng “Mê cung này có một loài chim ký sinh, tên là Tago.
Nghe nói, nó cùng họ với loài cú mèo, thân hình cực kỳ to lớn.
Tiếng kêu của nó giống người tiếng khóc phụ nữ.
Loài chim này không tấn công con người.
Từ lâu đã tồn tại tin đồn mê cung có ma.
Thật ra, nguyên nhân đều từ loài chim này”.
Hóa ra, anh ta đã biết từ trước.
Sơ Vũ một mặt tự đáy lòng miệt th ị bản thân không kiên định chủ nghĩa duy vật, mặt khác càng miệt thị hành vi lừa đảo của Lục Tử Mặc.
Đợi cô sợ chết khiếp, anh ta mới giải thích, không phải lừa đảo thì là gì?
“Anh chưa từng đến đây bao giờ.
Tại sao lại biết rõ về mê cung nh ư vậy?” Sơ Vũ nắn bóp bên vai bị đau trong lúc né tránh, ngẩng đầu hỏi Tử Mặc.
Anh liếc nhìn cô “Hạt mưa