Chương 6
tình không cao ngạo không nóng nảy, lễ phép phong độ, diện mạo không tệ lắm.
Mấu chốt là, còn nấu được cơm.
“Khương Diệp?” Anh lại gọi tên cô một lần.
“Hửm?” Khương Diệp hoàn hồn “Sao vậy?” “Có việc gì có thể gọi điện cho tôi.” Anh đặt tấm danh thiếp lên bàn, xoay người đi ra ngoài.
Khương Diệp nằm trên giường một lát, cầm lấy tấm danh thiếp màu xám được thiết kế rất đặc biệt, cô trực tiếp thêm Wechat của anh, sau đó lưu số điện thoại vào di động, lúc này mới rời giường.
Ngụy Thành Huy cũng đi đến, thấy cô từ phòng Bùi Chinh ra ngoài, sắc mặt có hơi quái dị, hình như định hỏi gì đó, lại chậm chạp không mở miệng, chờ lúc Khương Diệp rửa mặt xong đi ra cửa, cũng cùng đi ra ngoài, vào trong nhà đối diện.
Khương Diệp thay quần áo, Ngụy Thành Huy còn đi theo ở phía sau lưng, cũng lấy một chiếc áo sơ mi mới từ trong ngăn tủ ra, giống như lơ đãng hỏi “Tối hôm qua ngủ thế nào?” “Khá tốt.” Cô cho quần áo vừa thay vào sọt đựng đồ bẩn.
“Hai người có làm không?” Ngụy Thành Huy nhìn trên người cô không có dấu vết để lại, cũng không biết cảm thấy may mắn vì vợ anh ta không bị đàn ông khác ngủ, hay vẫn là châm chọc Bùi Chinh vô dụng, cười nói một câu “Vậy hai người nằm trên cùng một cái giường chỉ ngủ thôi?” Khương Diệp xịt một ít nước hoa cho mình, đứng lên, nói về phía anh ta “Ngụy Thành Huy, không phải mỗi người đều giống anh.” Ngụy Thành Huy biết tự mình nói sai, ôm bả vai Khương Diệp xin lỗi.
Khương Diệp không để ý tới anh ta, chỉ nói đã bị muộn làm rồi, đẩy người đi ra ngoài, hai người vừa đi ra cửa lại đụng phải Lộ Du Hi, dáng vẻ như vừa mới rời giường, còn mặc áo ngủ gợi cảm, trong tay cầm theo túi rác.
Sắc mặt Ngụy Thành Huy trầm xuống, đi đến trước mặt cô ta “Em cứ mặc như vậy ra ngoài vứt rác?” “Ừm.” Lộ Du Hi xoa xoa đôi mắt “Đói bụng.” “Anh đi mua cho em……” Ngụy Thành Huy vừa nói xong, lúc này mới ý thức được Khương Diệp còn đang ở bên cạnh, nhanh chạy qua nói với Khương Diệp “Nếu không em chờ anh…” Bùi Chinh đã làm sandwich, chẳng qua chỉ làm một phần, Khương Diệp không muốn cướp miếng bánh đó của Lộ Du Hi, nên không ăn, nhưng tinh tế nghĩ đến, hẳn là Bùi Chinh làm cho mình, Lộ Du Hi cố tình coi như không nhìn thấy, ra làm trò diễn vở kịch trà xanh trước mặt cô.
Có lẽ cô ta cho rằng Khương Diệp sẽ sinh ra nóng nảy, nổi cơn ghen, hoặc nhăn mặt cho Ngụy Thành Huy nhìn, nhưng vô dụng, còn làm trò trước mặt cô lôi kéo Ngụy Thành Huy đi, tóm lại, Khương Diệp sẽ không có được sắc mặt tốt.
Nhưng cô ta đã sai.
Khương Diệp nhìn vậy như vừa được nhắc nhở, lập tức đi vào nhà cô ta, cũng không thay giày, cầm lấy miếng sandwich trên bàn ăn, lúc ra ngoài còn nói lại một câu “Xin lỗi, đã quên cầm đi.” Lộ Du Hi không nghĩ đến Khương Diệp sẽ phản ứng như vậy, sững sờ tại chỗ, chờ cho đến lúc Khương Diệp ấn thang máy đi xuống dưới, mới cười về phía Ngụy Thành Huy “Vợ anh…hình như không để ý đến anh chút nào.” Sắc mặt Ngụy Thành Huy thật sự rất khó coi, anh ta đưa tay nhìn đồng hồ nói “Anh bị muộn rồi, đi trước.” Anh ta không trả lời vấn đề của Lộ Du Hi, bởi vì trong lòng mình cũng nghĩ như vậy, tâm Khương Diệp giống như một khối băng, quanh năm