Chương 4
đến lúc đi thỉnh an hoàng hậu, trời vừa mới tờ mờ sáng, tuyết đã ngừng rơi nhưng lại lạnh hơn khi tuyết rơi, thỉnh thoảng lại có gió thổi qua, tuyết bay đầy đường cung, các cung nữ và thái giám đều co rúm cổ lại.
Đến cung hoàng hậụ Tô ma ma bên người hoàng hậu từ trong điện bước ra, ân cần nói "Hôm nay điện hạ đến thật sớm, nương nương còn đang thay y phục, mời người vào trong điện uống trà nóng trước." Nếu nói trong hậu cung ai hiền lành nhất thì chính là hoàng hậu, nàng và hoàng đế là một đôi phu thê từ niên thiếu, cùng gập ghềnh nâng đỡ nhau gần ba mươi năm.
Nay hoàng hậu đã lớn tuổi, vì không có con ruột nên đặc biệt thân thiết với các hoàng tử, công chúa trong cung.
Hoàng hậu chỉ có một công chúa nhưng đã gả đi cách đây vài năm.
Trình Ấu Dung ngồi trên ghế, không lâu sau cảm thấy choáng váng, nàng dậy sớm, lúc này ngồi trong cung điện ấm áp bắt đầu buồn ngủ.
“Không cần đi theo ta, ta ra ngoài hít thở không khí.” Trình Ấu Dung đứng dậy, phất tay Tố Lan đang muốn đến nâng tay nàng, một mình ra ngoài.
Bị gió lạnh ngoài điện thổi qua, trong nháy mắt Trình Ấu Dung mở to mắt thanh tỉnh lại, nàng chậm rãi hít thở, luồng khí nóng đã bị gió thổi bay.
Nàng đi sang phía bên kia, đi thẳng dọc theo hành lang dẫn đến cung điện khác.
Cung điện của hoàng hậu nằm ở một vị trí thật tốt, nếu đứng ở đây nhìn xa xa sẽ thấy một hồ nước xanh thẳm, nhìn sang bên kia sẽ thấy Ngự Hoa Viên.
Ngay cả trong mùa đông lạnh giá, cung nhân cũng phải chăm sóc hoa cỏ để chúng tràn đầy sức sống, những loài hoa đua nhau nở trong tuyết trắng, hoa nào không nở được sẽ chăm sóc cẩn thận chờ đến mùa xuân.
Trình Ấu Dung mới đứng một lúc đã bị gió thổi muốn rát mặt, nàng xoay người chuẩn bị trở về cung.
Không ngờ vừa quay người lại đã đụng phải người khác.
Các thái giám cấp thấp trong cung thường mặc đồ màu xanh hoặc xám, có người mặc màu tím, chỉ có Tư Lễ Giám mới được mặc đồ màu đỏ hoặc nâụ Tiết Chi lại thuộc về nhóm người này, bộ phục chế hoạn quan của hắn có màu đỏ son như bị nhuốm máu, chiếc mãng bào đỏ được thêu một số hoa văn kim sắc, trên eo là chiếc đai màu đen.
Trình Ấu Dung không biết tại sao tim lại chợt nhói lên, bước chân cứng đờ tại chỗ.
Sau khi Tiết Chi vào cửa cung đã cởi áo choàng xuống, hiện tại hắn chỉ mặc một bộ mãng bào mỏng, trên đầu đội một chiếc mũ quan màu đen, hai bên có tua rua màu đỏ.
.
Trình Ấu Dung nhìn hắn một lượt từ trên xuống, đến khi Tiết Chi đến gần thỉnh an, nàng mới hồi phục tinh thần.
Khi đến gần, Trình Ấu Dung rời mắt đi, không nhìn mặt hắn nữa.
Tiết Chi này quả thực là thái giám tuấn mỹ nhất mà nàng từng thấy, đôi lông mày dài rậm, mắt phượng hơi nhướng lên ẩn chứa chút ý vị không rõ, trên sống mũi cao hình như có một nốt ruồi nhỏ, da hắn cũng rất trắng, khi ánh nắng mùa hè chiếu lên khuôn mặt ấy khiến làn da hắn càng hồng hào như ngọc.
Đột nhiên ý thức được trong đầu mình đang phác họa ra diện mạo của Tiết Chi, sắc mặt Trình Ấu Dung lập tức trở nên lạnh lùng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào mắt Tiết Chi.
Khuôn mặt vô cảm nàng hơi tức giận làm trong lòng Tiết Chi nghi hoặc, hắn chọc nhóc điên này lúc nào chứ?