Đây là con đường quán bar, không có người đi bộ trên đường. Cho dù có người sẽ nhanh chóng đi vào quán bar.
Đèn đường rất mờ, con hẻm đó không ai tới gần.
Mạc Quân trốn phía sau cây to bên đường đối diện, cô âm thầm quan sát mọi chuyện gần con hẻm này.
“Mẹ, mẹ đang nhìn gì vậy?” Đột nhiên, một vật nhỏ nằm bên chân cô, cũng làm ra vẻ như đang thò đầu ra nhìn.
Bỗng dưng Mạc Quân bị giọng nói này doạ một phen.
Cô cúi đầu, đột nhiên thấy Tiểu Mạc non nớt bĩu môi, trắng mịn, dễ thương khiến người ta muốn chảy máu.
Tên nhóc này cũng ngẩng đầu lên cười và nhìn cô.
Mạc Quân không nhịn được lộ ra vẻ vui mừng: “Tiểu Mạc, con cũng theo mẹ trở về hả?”
“Ừm, mẹ ở đâu, con sẽ ở đó.” Tiểu Mạc vui vẻ gật đầu.
Mạc Quân cười: “Đúng vậy, con vốn là ảo giác của mẹ mà. Dĩ nhiên là mẹ ở đâu, con sẽ ở đó.”
Ảo giác?
Tiểu Mạc chớp chớp đôi mắt to ngây thơ, cậu bé muốn nói gì đó nhưng không biết phải nói thế nào.
Ánh mắt của Mạc Quân nhìn về chiếc xe thể thao đen đi tới cách đó không xa, cô nhếch môi nói: “Tiểu Mạc, con theo mẹ về đây cũng tốt. Lần này phải em thử, mẹ làm sao trả thù cho con. Những người làm tổn thương con, mẹ đều không bỏ qua một ai hết.”
Kiếp này cô sẽ không để bọn họ có bất kỳ cơ hội nào làm tổn thương cô nữa.
Cái chết của con, bệnh của cô, sự hy sinh của Hách Yến Sâm… Những chuyện này, cô đều sẽ đòi lại công bằng từng chuyện một, cô sẽ khiến họ nợ máu trả bằng máu!
Nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trong chiếc xe đen, ánh mắt Mạc Quân lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Mà người phụ nữ trong xe lúc này cũng có ánh mắt lạnh lùng như vậy.
“Anh đi xem thử tình hình thế nào?” Mạc Tâm Vũ ngồi phía sau lạnh lùng dặn dò tài xế phía trước.
“Dạ, cô cả.” Tài xế cúi thấp đầu mở cửa xe bước xuống, quan sát trái phải một hồi rồi mới đi vào con hẻm tối tăm không bóng người đó.
Trở về trả thù
Chẳng mấy chốc, người tài xế vội trở lại. Anh ta lên xe và báo cáo tình hình.
“Cô cả, không thấy bóng dáng của cô Quân trong hẻm. Tên lang thang kia không biết tại sao lại bị thương rất nghiêm trọng. Bây giờ đang bất tỉnh nhân sự!”
Mạc Tâm Vũ hơi híp mắt. Tuy không biết cụ thể lúc trước xảy ra chuyện gì nhưng rõ ràng, người phụ nữ Mạc Quân đó có lẽ đã trốn thoát.
“Ha, cô ta đúng là có bản lĩnh không nhỏ. Say quắt cần câu mà còn có thể trốn thoát. Quay về thôi, chuyện hôm nay không được nhắc với bất kỳ ai.” Mạc Tâm Vũ lạnh lùng ra lệnh.
“Tôi hiểu rồi!” Tài xế nghiêm túc gật đầu. Anh ta cũng nhanh chóng khởi động xe rời khỏi đó.
Lúc xe đi ngang qua mặt của Mạc Quân, cô thấy rất rõ vẻ không cam tâm trong đáy mắt của Mạc Tâm Vũ.
Tiểu Mạc cũng nhìn thấy phản ứng của cô ta.
“Mẹ, làm sao đây, Tiểu Mạc ghét dì ta!” Tên nhóc này chau mày không vui vẻ.
Tâm trạng của Tiểu Mạc chính là tâm trạng của Mạc Quân. Cô lạnh lùng nhếch môi, giọng lạnh lẽo không hề có độ ấm: “Nếu đã ghét, vậy thì đừng khách sáo. Tiểu Mạc, đi thôi, chúng ta nên trở về trả thù rồi.”
Mạc Quân lạnh lùng quay người, mỗi bước đi vô cùng vững vàng, trong mắt cô hiện lên khí thế không hề sợ hãi.
Vì cô hiện giờ chỉ muốn, trả thù!
Nhà họ Mạc là nhà sản xuất mỹ phẩm lớn nhất ở thành phố B.
Mấy năm gần đâu, các mỹ phẩm do Mạc thị sản xuất được đánh giá và khẳng định rất cao. Cổ phiếu của Mạc thị tăng mạnh, vốn cũng tăng một bậc.
Nhà họ Mạc bây giờ ngày càng phát triển.
Cũng từ căn biệt thự nhỏ đổi thành căn biệt thự lớn trị giá trên trăm triệu trong khu nhà giàu.
Nhưng nhà họ Mạc có ngày hôm nay, toàn dựa vào vợ cũ của Mạc Chính Cương qua đời, cũng chính là mẹ ruột của Mạc Quân.
Và Mạc Quân hiện tại!
Người đàn ông kia toàn dựa vào phụ nữ để đi tới ngày hôm nay, còn để con gái của tiểu tam công khai chiếm vị trí của cô, làm cô cả duy nhất của nhà họ Mạc. Khiến cô từ cô cả chân chính của nhà họ Mạc trở thành con gái của tiểu tam không được nhìn thấy ánh sáng.
Chuyện treo đầu dê bán thịt chó, bỉ ổi vô liêm sỉ này cũng chỉ có Mạc Chính Cương mới ra làm được.
Không những thế, họ còn hèn hạ hãm hại cô, lợi dụng cô, cuối cùng còn tàn nhẫn giết chết con của cô!
Tóm lại kiếp trước, Mạc Quân bị họ tàn nhẫn cướp mất mọi thứ.
Nhưng kiếp này, cô sẽ không để họ có cơ hội đắc chí nữa. Tất cả vốn thuộc về cô, công bằng vốn nên được đòi lại, cô đều sẽ lấy lại từng thứ một.
Còn họ định sẵn chỉ có thể diệt vong mà thôi.
Mạc Quân đứng cười mỉa trước cổng lớn của biệt thự rồi trực tiếp tiến lên đẩy cửa đi vào.
“Cô Quân, sao giờ cô mới về? Ông chủ tìm cô khắp nơi. Bây giờ ông ấy đang nổi giận. Lần sau cô có thể đừng chạy lung tung được không?” Người gác cửa thấy cô đi vào thì tỏ ra khó chịu phàn nàn.
Ở cái nhà này, ngay cả một người làm cũng dám ức hiếp cô. Cô ở đây, sống không bằng một con chó.
Mạc Quân quay đầu lạnh lùng nhìn anh ta và cười mỉa hỏi ngược lại: “Chuyện của tôi tới lượt anh phải lo ư?”
Người gác cửa không ngờ Mạc Quân vẫn luôn im lặng kiệm lời, mặc người khác làm nhục nay lại dùng giọng điệu và nét mặt này phản bác anh ta.
Anh ta nhất thời phẫn nộ và chột dạ: “Cô Quân, cô có thái độ gì vậy? Lẽ nào nói cô vài câu cũng không được, cô cũng không xem thử mình là ai?”
“Tôi là ai? Đợi lúc anh cút khỏi nhà học Mạc, dĩ nhiên sẽ biết tôi là ai!” Mạc Quân lạnh lùng nhìn sang nơi khác, hoàn toàn không để tâm đến loại người có tầm nhìn hạn hẹp này.
Tiểu Mạc cũng tức giận trừng to mắt dạy dỗ anh ta: “Dám ức hiếp mẹ tôi, đợi khi tôi rảnh thì cắn chết anh! Gừ!”
Như thế nào là con gái bất hiếu?