Cô định sẵn là sẽ chết
“Ưm…” Nắm chặt gia giường bên dưới, Mạc Quân đau đến mồ hôi đầm đìa.
Khuôn mặt tái nhợt trở nên rất méo mó vì ngầm chịu đựng.
Tiểu Mạc vẫn ngoan ngoãn và yên lặng như mọi khi, chỉ đứng một bên lo lắng nhìn cô.
“Mẹ à, mẹ đau lắm hả? Có cần Tiểu Mạc thổi cho mẹ không?”
“Không cần, mẹ không sao…” Mạc Quân cố gắng tỏ vẻ như không có gì. Cô không muốn để con trai quá lo lắng cho mình. Từ lúc cô nhập viện đến giờ đã tròn một năm, Tiểu Mạc ở cạnh không rời nửa bước.
Mỗi lần cậu bé chứng kiến dáng vẻ đau khổ của mẹ, thấy cô đau đớn, cậu bé cũng sẽ khó chịu.
Giờ cô đã không còn gì cả, cô chỉ muốn an ủi đứa con lúc cuối đời.
“Mẹ thật sự không sao chứ?” Tiểu Mạc nghiêng đầu, ánh mắt ngây thơ đầy vẻ lo lắng.
“Ừm, không sao.” Mạc Quân mỉm cười, cố gắng chống đỡ cơ thể. Đúng lúc, hộ lý Tiểu Tuyết đẩy cửa đi vào.
“Cô Hách, cô muốn làm gì, có phải muốn uống nước không?” Tiểu Tuyết thấy cô muốn ngồi dậy thì vội tiến lên đỡ cô. Cô ấy sợ cô không thoải mái.
Là một hộ lý, Tiểu Tuyết có thể nói là rất hợp chuẩn. Một năm nay, cô ấy chăm sóc Mạc Quân chu đáo từng li từng tí, thậm chí còn rất kính trọng.
Đương nhiên không phải vì cô ấy có lòng tốt mà là vì Hách Yến Sâm cho cô ấy mức lương rất cao, cũng dặn dò mọi người đều phải hết lòng chăm sóc cô.
Dưới sự sắp xếp của Hách Yến Sâm, Mạc Quân quả thật đã nhận được sự chữa trị và chăm sóc tốt nhất. Nhưng sức khoẻ của cô vẫn ngày một suy yếu. Bây giờ đã tới thời kỳ cuối đời, hoàn toàn trở thành người vô dụng.
Cô đã biết từ lâu là mình sẽ chết. Nhưng trước khi ngày đó đến, cô thậm chí không cảm thấy buồn bã hay miễn cưỡng chút nào.
Trước khi gặp Hách Yến Sâm, cô không còn gì lưu luyến trên đời này. Sau khi gặp anh, cô nghĩ ông trời cuối cùng cũng bắt đầu thương hại mình, muốn bù đắp cho mình, cho cô sự ấm áp và yêu thương mà chính bà mong muốn.
Nhưng tạo hoá trêu ngươi, chẳng bao lâu thì cô đổ bệnh. Tim ngày một suy yếu, cô định sẵn là sẽ chết.
Tuy nhiên, tình cảm có sâu đậm đi nữa, cũng không thể chịu được sự hành hạ của bệnh tật. Nằm trên giường bệnh lâu ngày không có con trai, dĩ nhiên không có người thương.
Người đàn ông như Hách Yến Sâm định sẵn là bay lượn trên cao, sẽ không vì một người phụ nữ bệnh nặng mà dừng lại. Cho dù họ là vợ chồng, anh cũng sẽ không vì cô mà dừng bước.
Cho nên tình cảm của anh dành cho cô cũng dần phai nhạt…
Nay cũng sắp nửa tháng anh không tới nơi này, nói không chừng anh đã quên cô từ lâu. Thậm chí còn mong cô sớm rời khỏi, cho anh giải thoát.
Mạc Quân cảm thấy lúc anh thay lòng, trong lòng cô cũng không đau buồn quá mức. Nhưng cô đã nhìn thấu sự ích kỷ và sự bạc bẽo của anh, do đó cô cũng không buồn lắm.
Nhưng lòng cô càng nguội như tro, không có bất kỳ lưu luyến gì với thế giới này thì lại càng mong chờ cái chết đến.
Nhưng ông trời luôn không muốn thu nhận cô, cứ để cô phải kéo dài cái thân tàn thoi thóp như vầy.
Nhưng cũng không sao, dù gì chẳng mấy chốc cô sẽ chết, vậy thì sống thêm vài ngày thì cũng không sao.
Mạc Quân nghĩ vậy, cô vốn không phát hiện Hách Yến Sâm đi vào.
Người đàn ông cao ráo đi vào, Tiểu Tuyết thấy anh nhưng cũng không lên tiếng, chỉ cung kính cúi đầu. Anh ra hiệu qua ánh mắt cho Tiểu Tuyết ra ngoài.
Mạc Quân nhận ra hơi thở của Hách Yến Sâm khi anh tới gần.
Mùi hương của anh rất độc đáo, chiếc mũi nhạy cảm của cô có thể ngửi thấy dù ở khoảng cách xa. Vừa ngửi thấy, lông mi của Mạc Quân khẽ run, nhưng một giây sau, ánh mắt của cô lại trở nên bình tĩnh trở lại.
P / S: Thần thiếp đã ra sách mới, chắc chắn là văn sủng, hoan nghênh mọi người bỏ vào giá sách, cho nhiều phiếu giới thiệu ủng hộ nha, muah!
Ban đầu dàn ý của quyển sách được đăng báo, tên của nhân vật chính khác với tên bây giờ, nội dung cũng khác. Tôi đã thay đổi. Nếu thấy tên của nhân vật chính và nội dung trong đề xuất khác với thực tế, xin hãy thứ lỗi cho tôi. Nhưng đây chắc chắn là văn sủng, vẫn là thiết lập sủng văn!
Còn nữa, các bé nên đọc kỹ từng đoạn, đừng lướt qua nhanh, nếu không sẽ có chỗ không hiểu đó!
Chúng ta ly hôn đi
Vì cô còn ngửi thấy mùi nước hoa của nữ trên người anh…
“Tôi tới rồi, dạo này em sao rồi?” Hách Yến Sâm đứng bên giường và cúi mắt nhìn cô. Anh thấp giọng và nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói như đang hỏi người xa lạ thân quen nhất.
Mạc Quân cũng ngước mắt, dùng ánh mắt bình tĩnh mà không có tình cảm nhìn anh: “Tôi rất ổn, ngày tháng cuối cùng cũng ngày càng ít đi.”
Đồng tử đen láy của Hách Yến Sâm loé sáng. Sau đó anh từ từ ngồi bên giường và mỉm cười nói: “Nói cho em nghe một tin tốt, tim có thể cấy ghép đã tìm được rồi. Bác sĩ rất vui, nói rằng đây là một kỳ tích. Họ cũng sẽ hết lòng giúp em sắp xếp phẫu thuật, cho nên em sẽ không…”
“Không cần.” Đột nhiên Mạc Quân kiên định cắt ngang lời anh. Giọng cô không hề dao động: “Tôi sẽ không cấy ghép. Quyết định vậy đi. Tôi không muốn sống thêm ngày nào nữa. Huống hồ sau khi cấy ghép, cũng chỉ kéo dài hơi tàn thêm mấy năm mà thôi.”
Sức khoẻ của mình thì cô tự biết rõ nhất.
Một người bình thường cấy ghép tim cũng không sống được bao lâu, chứ đừng nói cơ thể đã bị chất độc ăn mòn của cô.
Vì vậy, cấy ghép tim là uổng công vô ích, cô cũng không lưu luyến gì với thế giới này.
Lời nói của Mạc Quân rất kiên định, cũng không mang vẻ tức giận. Cô thật sự không muốn sống nữa.
Sống đối với cô mà nói là một kiểu giày vò, chết mới là giải thoát.
Hách Yến Sâm nhất thời bị phản ứng của cô làm cho nghẹn ngào không nói được gì.
Một hồi lâu, anh mới trầm giọng nói: “Lẽ nào em không muốn sống một lần thật sự, không có bất kỳ đau khổ và ân oán, cuộc sống đơn giản chỉ thuộc về riêng em thôi?”
Lời nói của anh giống như một ngọn lửa đột ngột xẹt qua tim Mạc Quân.
Đôi mắt đen láy của Mạc Quân vốn tĩnh lặng, dường như lại xuất hiện một vết nứt…
“Mạc Quân, kiếp này em chưa từng sống cuộc đời mà mình mong muốn.” Giọng trầm thấp của Hách Yến Sâm tiếp tục vang lên.
Lông mi của Mạc Quân khẽ run.
Đúng vậy, kiếp này cô chưa từng sống một ngày thật sự vui vẻ.
Chưa từng trải qua một ngày thật sự chỉ thuộc về mình, ngày tháng đơn thuần nhất…
“Vì vậy, em không thể đánh mất cơ hội này.” Đôi tay thon dài có lực của Hách Yến Sâm không nhịn được nắm lấy đôi tay chỉ còn xương của cô. Đột nhiên Mạc Quân giống như bị kim châm nên rút về, đáy mắt vốn ảm đạm không có ánh sáng loé lên một tia kiên nghị.
“Chúng ta ly hôn đi.” Cô chợt lên tiếng.
Đôi tay của Hách Yến Sâm bỗng đơ ra giữa không trung, đôi mắt đen dường như cũng đông cứng lại.