⬅ Trước Tiếp ➡

rộng ra, mắt nhìn vào dòng máu đỏ đang chảy ra từ nơi giao hợp của bọn họ.
Giang Khê là lần đầu tiên.
Hắn cũng là lần đầu tiên.
Mạc Viễn có thể nhìn rõ lỗ thịt trước mắt đang mở ra rồi khép lại, từng chút nuốt lấy côn thịt đang đâm vào nó.
Dâm thủy̠ trong suốt tiết ra từ tử cung, nó đang phủ lên toàn bộ lối đi.
Mạc Viễn thở ra một hơi mạnh, hắn cong người về phía trước bắt đầu rút ra đâm vào.
Bạch… Bạch… Lúc đầu, từng âm thanh va chạm vang lên rất chậm rãi.
Sau đó dần trở nên nhanh hơn.
Bạch… bạch… bạch… Mạc Viễn nâng hông liên tục nhấp mạnh về phía trước, qua một lúc gương mặt hắn dần dần giản ra.
Lối đi đã trở nên dễ dàng hơn, côn thịt ra vào mượt mà ở trong tiểu huyệt.
Hắn thở mạnh, cúi đầu ngậm lấy một bên ngực, dùng răng cắn lấy hạt đậụ Tuy Giang Khê đang hôn mê nhưng cơ thể vẫn cảm nhận được cơn đau, cô khóc nức nở, nỉ non rên rĩ.
Mạc Viễn tha cho hạt đậu bé nhỏ, hắn muốn gặm cắn lưu lại ấn ký của mình khắp cơ thể Giang Khê nhưng đột nhiên dừng lại.
Bây giờ chưa phải lúc, hắn phải kiềm chế.
Hắn nằm nghiêng xuống giường, ôm lấy eo cô, côn thịt thúc mạnh vào tiểu huyệt không điểm dừng.
Hai bàn tay xoa nắn lấy hai khối thịt mềm mại, mặt chôn trên tấm lưng trần của Giang Khê liếm khắp nơi.
Chỉ cần cô gái nức nở một tiếng thì tiểu huyệt lại siết chặt thêm một vòng.
Mạc Viễn khẽ ngừng lại, bị siết đến rên lên, mồ hôi tuôn ra làm ướt mái tóc ngắn của hắn.
Mạc Viễn ngồi dậy, kéo hai chân của Giang Khê vác lên vai, hai tay nắm chặt lấy e0 cô, côn thịt tiếp tục giã ma͙nh từng cái tiểu huyệt cho đến khi bắn ra.
“Hự… A ” Hắn cong người, hàng mày nhíu chặt, ép chặt lên cơ thể mềm mại của cô gái dưới thân.
Cả hai dán sát vào nhau, hơi thở hòa quyện.
Qua một lúc, côn thịt cũng ngừng bắn, Mạc Viễn nằm up xuống cơ thể Giang Khê thở dốc, đầu gác lên bộ ngực non sữa của cô.
Hắn vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của mình liếc mắt nhìn gương mặt ngủ say trước mặt.
Cuối cùng Mạc Viễn cũng thực hiện được khát vọng mấy tháng nay của mình.
Đó là ăn sach sẽ cô gái này.
“Mong rằng, những giấc mơ đó sẽ không…” “Ưm…” Hai chữ “Xuất hiện” còn chưa kịp phát ra tiếng kêu yêu kiều, hai chân cô bỗng nhiên kép lại cọ sát vài lần.
Đôi mắt Mạc Viễn lập tức đỏ ngầu, hắn chửi một tiếng “Con mẹ nó.” Côn thịt vừa mềm xuống lập tức như được tiêm thuốc tăng lực, thẳng thừng ngẩng đầu dậy ở bên tɾong tiểu huyệt.
Hắn ngay lập tức biến thành mãnh thú, lật người cô lại, côn thịt tiếp tục ra vào vùi dập tiểu huyệt đáng thương.
“Con mẹ nó, là em câu dẫn tôi.” Mạc Viễn vừa đâm vừa chửi thề.
Hai tay trơn mớn trên tấm lưng láng mịn của Giang Khê, rồi không kìm được cúi đầu gặm cắn.
Bạch… bạch… bạch… Suốt cả đêm, tɾong căn phòng chỉ vang lên những âm thanh như thế này.
Đàn ông vừa được khai trai vô cùng đáng sợ, làm bao nhiêu cũng không đủ, đã ăn được một lần rồi thì sẽ đòi hỏi lần hai lần ba.
Đến tận ba giờ khuya, Mạc Viễn kiệt sức mới đành phải dừng lại.
Hắn rút côn thịt mềm oặt ra khỏi tiểu huyệt Giang Khê, tinh dich trắng đục lập tức chảy ra ào ào.
Hắn cũng không nhớ đêm nay mình đã bắn vào tɾong cô bao nhiêu lần.
Nhưng cô gái


⬅ Trước Tiếp ➡