⬅ Trước Tiếp ➡

trọ để cho khách du lịch thuê.
Khi đến thành phố B học, Giang Khê chọn sống trong ký túc xá của trường và đi làm thêm để kiếm chút tiền phụ giúp bà.
Bảy giờ tối, Giang Khê trên đường tan làm từ một tiệm trà sữa trở về ký túc xá.
Trên đường cô vừa đi vừa suy nghĩ, dạo này cô ít gặp Mạc Viễn, không biết anh đang làm gì.
Anh ấy đã theo đuổi mình bốn tháng rồi, mình hình như cũng có chút cảm tình với anh ấy.
Đợi đến khi gặp lại, mình chắc chắn sẽ cho anh ấy một câu trả lời.
Giang Khê không ngừng hi vọng đến một tương lai tràn ngập tình yêu với Mạc Viễn.
Mà không để ý rằng sau lưng có người đang theo dõi mình.
Tiệm trà sữa nơi cô làm nằm ở sau lưng trường học, từ nơi làm việc trở về ký túc xá có một con đường tắc nhỏ.
Vì để tiết kiệm sức lực và thời gian nên Giang Khê chọn đi con đường nhỏ này.
Không ngờ hôm nay lại gặp phải người xấụ “A…” Miệng đột nhiên bị bịt lại, hai mắt Giang Khê mở to, cơ thể vùng vẫy không ngừng.
“Ưm… Cứ…u…” Cô không thể phát ra tiếng kêu cứu nguyên vẹn, cơ thể cũng dần mất sức.
Ngay lúc Giang Khê tưởng mình sắp tiêu rồi thì bỗng nhiên người đang giữ chặt cô buông tay ra.
Bụp… Sau đó có một cánh tay nắm lấy tay cô kéo sang bên cạnh.
Người đó xông tới đấm cho xấu xa kia phải kêu liên tục, đến khi hắn ta bỏ chạy thục mạng.
Giang Khê đứng một bên, sợ hãi đến tái mặt, trái tim đập bịch bịch trong lồng ngực.
Khi thấy người xấu đã đi, cô mới lắp bắp nói “Cảm… cảm ơn cậụ” Đến khi người trước mặt quay lại, Giang Khê vô cùng bất ngờ “Mạc Viễn.” Mạc Viễn thở mạnh vì dùng nhiều sức nhưng hắn mỉm cười dịu dàng đi về phía cô “Em có sao không?” Giang Khê lắc đầu, hai mắt bỗng nhiên nóng lên.
Mạc Viễn đã bảo vệ cô.
Nếu không có anh, cô không biết mình sẽ ra sao nữa.
Giang Khê nhào tới ôm chầm lấy hắn, khóc hu hu nói “Cảm ơn anh đã cứu em, hu… hu…” Mạc Viễn nâng tay vuốt tóc cô, khóe môi cong lên thành nụ cười đầy xảo quyệt “Vậy em có đồng ý làm bạn gái của anh không?” Cô gái trong ngực lập tức không ngần ngại gật đầu, trả lời “Em đồng ý, đồng ý làm bạn gái của anh.” Đôi mắt Mạc Viễn phát ra tia sáng đỏ thẫm, hắn vừa cười vừa nói ra từng chữ “Anh, thật, sự, rất, vui, cảm, ơn, em.” Khi hắn vừa nói xong, cơ thể của cô gái trong ngực đột nhiên mềm nhũn.
Mạc Viễn bế Giang Khê lên tay, từng bước rời khỏi con hẻm, leo lên chiếc xe BMW đang đổ ở bên ngoài.
Hạ nhìn vào kính xe hỏi hắn “Bây giờ đi đâụ” Mạc Viễn ôm Giang Khê ngồi trên ghế sau, hắn đang cúi đầu nhắm mắt hít hà mùi hương trên tóc cô.
Nghe thấy cậu ta hỏi, mới chậm rãi mở mắt ra, trả lời “Tới Hoa Đình.” Hoa Đình là khu biệt thự của giới hào môn, không phải chỉ cần có tiền là sẽ mua được.
Mạc Viễn có một biệt thự riêng ở đây.
Xe đi qua cổng an ninh rồi chạy vào thẳng bên trong, dừng lại trước cổng biệt thự.
Hạ Bách Ngạn quay đầu nói với hắn “Làm gì thì cũng phải có chừng mực thôi, đừng hại đời con gái người ta đó nhé.” Mạc Viễn mở cửa, bế Giang Khê ra khỏi xe, bỏ lại một câu “Mày nói nhiều quá rồi đấy.” Mạc Viễn không thích trong nhà có người khác nên cả ngôi biệt thự đều không có


⬅ Trước Tiếp ➡