⬅ Trước Tiếp ➡

hề hẹn hò riêng ở bên ngoài.
Mạc Viễn còn giúp Giang Khê học tập, những bài nào không hiểu, cô đều nhắn tin hỏi anh.
Ban đêm.
Trong phòng ngủ ở Hoa Đình, không ngừng vang lên tiếng thở dốc của đàn ông.
Trước mặt Mạc Viễn là tấm hình của Giang Khê, cô đang mỉm cười rấtxinh đẹp, giơ tay chữ V nhìn vào ống kính.
Tốc độ dưới tay của Mạc Viễn càng lúc càng nhanh, hắn vừa thở dốc vừa gọi tên cô “Khê Khê… Khê Khê…” “A ” “Phụt… phụt…” Từng cột tinh dich được bắn lên bức hình, hắn dừng tay, ngã đầu ra sau thở ma͙nh.
Ting… ting… Mạc Viễn liếc qua màn hình, khi thấy hai chữ “Khê Khê” hắn lập tức cầm lên mở ra xem.
Khê Khê Anh ngủ chưa?
Mạc Viễn lập tức trả lời Chưa, có việc gì thế bé cưng.
Khê Khê Em có bài tập không hiểu, anh có thể giảng nó giúp em được không?
Mạc Viễn híp mắt, khóe môi cong nhẹ Có gấp lắm không?
Khê Khê Không ạ.
Mạc Viễn Vậy ngày mai đến thư viện, anh dạy em.
Khê Khê Vâng ạ, cảm ơn anh, chúc anh ngủ ngon.
Hắn tắt đïện thoại, giơ tay cầm lấy tấm hình của cô, lau sach tinh dich đang dính trên bề mặt.
Côn thịt vừa bắn ra lại cứng lên một lần nữa.
Mạch máu ở hai bên thái dương co giật, Mạc Viễn nhắm mắt lại, bàn tay vuốt nhẹ lên côn thịt của mình rồi thở dài một hơi.
Âm thanh vang lên tɾong căn phòng lạnh lẽo “Thật sự anh sắp nhịn hết nổi rồi Khê Khê.” Ngày hôm sau trùng hợp lại là thứ bảy.
Học sinh chỉ học nửa buổi sáng.
Buổi chiều, Giang Khê và Mạc Viễn hẹn nhau ở thư viện.
Hắn giúp cô giảng những bài mà cô không hiểu, Giang Khê lắng nghe rấtnghiêm túc.
Còn Mạc Viễn thì không thể, hương thơ๓ ngọt ngào của cô gái cứ quanh quẩn ở chóp mũi của hắn.
Hắn muốn tiến lại gần cô hơn, gần hơn, để hít lấy nhiều hơn.
Muốn sờ, muốn cắn lên làn da mịn màng của cô, muốn được chạm vào cơ thể cô.
Muốn đâm côn thịt to lớn vào tɾong tiểu huyệt dễ thương của cô, cảm nhận sự chặt chẽ của từng lớp thịt, nghe cô khóc thút thít tɾong cơn mê.
Mạc Viễn hít sâu một hơi, đôi mắt hằn lên rấtnhiều tơ máụ Giọng nói của hắn khàn đi rấtnhiều “Khê Khê, lát nữa chúng ta ra ngoài hẹn hò được không?” Cô ngạc nhiên, dừng bút lại.
Thật lâu cũng không ngẩng đầu nhìn hắn hay trả lời.
Mạc Viễn siết chặt tay, cố gắng bình tĩnh nói “Từ khi quen nhau chúng ta chưa từng ra ngoài hẹn hò, nhân cơ hội hôm nay chúng ta hẹn hò có được không?” “Chúng ta chỉ đi ăn tối rồi đi dạo một chút.” Mặt Giang Khê đỏ bừng, cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc thì cũng gật đầu đồng ý.
Mạc Viễn lập tức cười tươi, đáy mắt lóe lên những kế hoạch biến thái.
Sau khi làm hết bài tập, hai người cùng nhau đi ra khỏi trường.
Bây giờ đã 8 giờ tối, bụng Giang Khê đang rấtđói.
Mạc Viễn một tay xách cặp của cô, một tay nắm tay cô, hỏi “Em muốn ăn gì?” Giang Khê suy nghĩ một chút rồi nói “Anh quyết định đi ạ.” Hắn bật cười, nói “Được.” Mạc Viễn gọi xe taxi, cùng cô đi tới một cửa hàng lẩụ “Ngày đầu tiên hẹn hò với bạn gái phải ăn món gì đó ngon một chút.” Lẩu ở đây quả thật rấtngon, Giang Khê ăn đến no căng.
Mạc Viễn mỉm cười hỏi “No rồi à.” Cô gật gật đầu nhỏ, khẽ cười ngại ngùng.
Lần đầu tiên hẹn hò mà ăn thành ra như vậy thì thật ngại quá.
Hắn cầm ly nước


⬅ Trước Tiếp ➡