Chương 31
cô.
Người con gái như vậy, đối với một công tử nhà giàu luôn trầm mê trong cảnh vàng son như Cảnh Hách Phàm mà nói, không thể nghi ngờ gì chính là cực kỳ hấp dẫn.
Ngay khi hắn đang cầm lòng không đậu muốn tiến đến bên môi của Quý Du Nhiên, hắn đột nhiên nhìn thấy một vết dấu hôn nhạt nhàn nằm khuất trong lớp áo khoác rộng thùng thình.
Động tác của Cảnh Hách Phàm ngừng lại, biểu tình hơi có chút ảm đạm.
Chắc là do cảm thấy hơi thở cực nóng ập vào trước mặt, Quý Du Nhiên mở mắt, trong mắt còn mang theo một tia mờ mịt, cô nhìn khoảng cách không đến 10cm giữa cô và hắn, hơi hơi sửng sốt một chút.
“Tới rồi sao?” Cảnh Hách Phàm thản nhiên cởi bỏ dây an toàn của cô, tựa như mới vừa rồi hắn tiến đến gần bên người cô chỉ là để làm công việc này mà thôi.
“Tới rồi, tôi đưa cô vào nhà.” Quý Du Nhiên chần chờ một chút, đang suy xét xem có nên để Cảnh Hách Phàm đưa cô lên nhà hay không, thì Cảnh Hách Phàm đã chỉ vào chân cô.
“Cô không có mang giày.” Một đôi chân tinh tế non mềm, nhưng đã sớm đổi sang màu đen kịt, đại khái là khi nãy chạy ở bên ngoài dẫm qua lung tung, còn có vài vết trầy xước.
“Ôi, chị gái ơi Là tôi cứu cô khỏi tên lưu manh, cô chẳng lẽ không yên tâm đối với tôi sao?” Cảnh Hách Phàm vỗ ngực đôm đốp, ngữ khí mang theo sự trêu chọc.
Hai tiếng “chị gái” đã chọc cho Quý Du Nhiên nở nụ cười.
Rốt cuộc thì vẫn là một cậu bé, cô chần chờ kỳ thật không phải là không muốn để Cảnh Hách Phàm đưa cô lên nhà, chỉ là chính cô có chút không muốn trở về căn phòng đó, dù sao thì sau khi xảy ra sự việc như vậy, lẽ dĩ nhiên là cô sẽ cảm thấy không an tâm khi ở đó.
"Come on." Cảnh Hách Phàm đi xuống, thay Quý Du Nhiên mở cửa xe, hai tay vươn ra.
Quý Du Nhiên lại tiếp tục được Cảnh Hách Phàm ôm lên lầu theo kiểu công chúa, nhưng hắn chỉ lễ phép đưa cô đến trước cửa phòng, chứ không có ý định bước đi vào.
Quý Du Nhiên vẫn luôn nhìn theo bóng dáng xuống lầu của Cảnh Hách Phàm, đến chỗ rẽ cầu thang, Cảnh Hách Phàm đột nhiên dừng lại, không đầu không đuôi hỏi cô một câụ “Chị gái, cô, cô có bạn trai chưa?” Quý Du Nhiên nhướng mày, trả lời nói “Không có.” Nhìn thấy ánh mắt của Cảnh Hách Phàm dừng trên cổ cô, Quý Du Nhiên có chút không được tự nhiên sờ sờ, ngay sau đó hào phóng cười.
“Có một số việc… cũng không phải nhất định chỉ có bạn trai mới có thể làm.” Giản Đông Thần không phải bạn trai cô, gã đàn ông đáng khinh lẻn vào phòng cô tối nay cũng không phải, nhưng hai người bọn hắn, một người đã lên giường với cô, một người có ý đồ lên giường với cô.
Loại việc dục vọng này, có khi lại không quan hệ chút nào với tình yêụ Cô tin rằng, cậu thanh niên trước mắt này tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng hắn nhất định hiểu, thậm chí còn có thể hiểu được nhiều hơn so với cô tưởng tượng.
Cảnh Hách Phàm chỉ là có chút kinh ngạc “wow” một tiếng, nói câu ngủ ngon liền rời đi.
Cảnh Hách Phàm đi rồi, biểu tình không sao cả trên mặt Quý Du Nhiên phai nhạt, cô trở về phòng, nhìn đến cửa phòng của nam IT vẫn đóng chặt như cũ, cô hơi nhíu mi.
Thời điểm cô gõ cửa xin giúp đỡ, rõ ràng nghe được bên trong là có động tĩnh, nhưng