Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

lâu rồi?” Cô hỏi lại.
“Hơn hai tháng rồi.” Anh kéo nắp lon, tiếng “xì” vang lên, bọt khí sủi tăm.
Trời nóng bức, anh cũng khát, uống vội đến mức vài giọt bia vàng tràn ra khóe môi.
Lục Minh Tịnh dời mắt đi chỗ khác “Anh không phải đi làm sao?
Còn uống bia?” “Hôm nay không đi.” Căn bếp không rộng, không khí mát lạnh từ điều hòa lan tỏa.
Hai người đứng gần nhau, Lục Minh Tịnh ngửi thấy mùi trên người anh, chợt nhớ ra anh vừa từ phòng khám đông y trở về.
“Anh lại bị thương chỗ nào rồi?” Thẩm Liệt có chút ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn cô nhưng rồi lắc đầu “Chuyện nhỏ.” Rồi anh lập tức sửa lời “Trên lưng bị trúng hai cú đấm, mỗi ngày phải bôi thuốc.” Chắc hẳn anh cũng không chịu nổi mùi thuốc trên người, đặt lon bia lên mặt bàn bếp, nói với cô “Tôi đi tắm đây, em ra ngoài ngồi một lát đi.” “Rốt cuộc anh muốn tôi giúp gì?
Không có chuyện gì thì tôi về đây.” Nói rồi, cô quay người định rời đi.
Thẩm Liệt theo bản năng vươn tay kéo cô lại.
Cổ tay bị nắm chặt, Lục Minh Tịnh phản ứng hơi mạnh, đột nhiên xoay người định hất tay anh ra.
Đúng lúc đó, tay còn lại của cô vô tình vung quá mạnh, làm đổ lon bia trên mặt bàn bếp.
Bia đổ tung tóe, thấm ướt chiếc váy cô đang mặc.
….
Dưới vòi sen, Lục Minh Tịnh thất thần xoa rửa cơ thể.
Những lần trước đây qua đêm ở đây, mỗi khi tắm cô luôn mơ màng tưởng tượng điều gì đó có thể xảy ra.
Những năm qua, những chiêu trò cô dùng để quyến rũ Thẩm Liệt nếu viết thành sách, có lẽ còn đủ sức lọt vào danh sách bán chạy.
Con người có lẽ không nên có khả năng hồi tưởng.
Những ký ức khiến cô xấu hổ ùa về như sóng triều, khiến cô đứng bất động, chỉ muốn để dòng nước lạnh từ vòi sen nhấn chìm mình.
“Khụ…” Do không để ý, nước tràn vào mũi, đau đến mức cô ho sặc sụa.
Thẩm Liệt tắm xong, tóc sấy được nửa khô, quay lại phòng khách thì thấy cô đang đứng trên ban công, phơi chiếc váy bẩn của mình.
Lúc này, cô đang mặc áo ngủ của anh – một chiếc áo ngủ lụa màu xanh đen.
Khi anh mặc, áo dài đến bắp chân, nhưng trên người cô, nó vừa chạm đến mắt cá chân.
Lục Minh Tịnh phơi xong quần áo, gãi gãi mái tóc ướt.
Tóc cô ngày càng dài, càng khó chăm sóc, cô thầm nghĩ phải tìm thời gian đi cắt bớt.
Quay đầu lại, cô thấy anh đang dựa vào cửa kính, nhìn chằm chằm mình.
Lục Minh Tịnh biết mình cần giải thích “Trong phòng tắm chỉ có cái áo ngủ này, tôi không cố ý mặc đồ của anh đâụ” Cô từng có “tiền án” từng thử không mặc gì bên trong, khoác áo ngủ của anh để cố ý “tấn công” anh.
Ánh mắt Thẩm Liệt tối lại, nhưng anh không đáp lời cô.
“Vào đi.” Bên ngoài nóng, trong phòng lạnh.
Vừa bước vào, Lục Minh Tịnh hắt hơi một cái.
Thẩm Liệt rút tờ khăn giấy đưa cho cô “Sao mũi đỏ thế?” “Do nước vào mũi, khó chịu lắm.” Giọng cô nghèn nghẹt.
Cô vo tròn tờ khăn giấy bẩn, định ném vào thùng rác ở xa.
Nhưng tờ giấy quá nhẹ, bay được nửa đường thì rơi xuống.
Cô đành cúi người nhặt.
Chiếc áo ngủ vốn rộng thùng thình, vòng eo cô lại nhỏ, phần thân trên lỏng lẻo.
Khi cô cúi xuống, cổ áo lập tức trễ xuống.
Từ góc nhìn của Thẩm Liệt, anh vừa vặn thấy được bầu ngực trắng nõn, đầy đặn ẩn dưới lớp áo ngủ của mình.
Theo chuyển động cánh tay cô,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡