Cố Chấp Yêu Em
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

run bần bật nhấn tạm dừng.
Cuối cùng, mọi thứ yên tĩnh trở lại.
Nhưng lúc này, không khí dường như còn ngột ngạt hơn trước.
Chưa từng có khoảnh khắc nào như bây giờ, Lục Minh Tịnh chỉ mong mình biến mất khỏi thế giới này.
Cô không dám nhìn vào mặt Thẩm Liệt, cũng chẳng biết phải làm gì.
Giữ nguyên một tư thế quá lâu, tứ chi cô dần cứng đờ, thật sự không dám động đậy.
Dưới ánh nhìn chằm chằm của anh, mặt cô đỏ bừng như muốn bốc khói, cả người không che chắn cứ run lên, mắt ngân ngấn sắp khóc.
“Khép chân lại.” Nghe anh nói, Lục Minh Tịnh như tỉnh khỏi cơn mộng, vội kéo chăn bên cạnh, miễn cưỡng che đi nửa thân trên.
Anh cúi xuống nhìn.
Áo ngủ, nội y, quần lót của cô đều bị ném dưới sàn.
Trên giường anh, tấm ga trải giường vừa mới thay đã lộn xộn.
Nước của cô có lẽ đã thấm lên đó… Không thể nghĩ thêm nữa, Thẩm Liệt kịp thời dừng lại.
Anh cúi người, nhặt áo ngủ đặt cạnh cô rồi lặng lẽ lui ra ngoài, thầm nghĩ nếu ở lại thêm có lẽ cô sẽ sợ đến ngất đi.
Thẩm Liệt về phòng, châm một điếu thuốc rít mạnh một hơi.
Phần thân dưới căng tức đau đớn không thể xem nhẹ.
Chỉ cần nhắm mắt, anh lại thấy cảnh Lục Minh Tịnh nằm trên giường anh, tự an ủi.
Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cô như vậy cũng không thể không rung động.
Nhưng trong số những người đàn ông đó, không nên có anh.
Vậy mà phần thân dưới đang không ngừng cương lên lại nhắc nhở anh từng giây, dục vọng của anh đã bị đánh thức.
Khói thuốc làm mờ ngũ quan anh, chỉ đôi mắt vẫn sáng rực như cũ.
Đêm nay có lẽ là một đêm không ngủ.
Anh phải làm gì đó để dập tắt ngọn lửa đang bùng lên trong lòng.
Anh vội vàng cầm chìa khóa xe, rời khỏi nhà.
Sau khi mặc lại áo ngủ, tâm trí Lục Minh Tịnh rối như tơ vò.
Cô nghĩ mình nên giải thích gì đó với Thẩm Liệt, nhưng giải thích cái gì cô cũng không rõ.
Hay là nên rời đi?
Cô thật sự không muốn tiếp tục ở chung một mái nhà với anh.
Gần đây mỗi lần gặp anh, những chuyện ngu ngốc cứ nối tiếp xảy ra.
Cô thu dọn đồ đạc, cầm túi, định lặng lẽ rời đi.
Nhưng vừa mở cửa phòng cô thấy cửa phòng khách vừa khép lại.
Rõ ràng, anh đã đi trước cô một bước.
Khuya thế này anh đi đâu?
Lục Minh Tịnh dựa vào tường, cơ thể khẽ run lên vì lạnh.
Đêm đó, cô không chợp mắt nổi, nằm trên sofa chờ đợi, nhưng anh không trở về.
Thẩm Liệt một đêm không về.
Lục Minh Tịnh nhìn ra ngoài cửa sổ trời đã sáng rõ, đột nhiên cô cảm thấy hoang mang.
Tại sao cô lại ở đây?
Đêm nay Thẩm Liệt vẫn về muộn như thường lệ.
Lái xe trên đường, anh có chút thất thần, mắt liên tục liếc về màn hình điện thoại.
Hôm nay anh đã gọi cho Lục Minh Tịnh ba cuộc, nhắn hai tin.
Cô không nghe máy, cũng chẳng trả lời tin nhắn.
Trưa nay anh định về nhà một chuyến nhưng công việc ở cục bận rộn, anh không thể rời đi.
Tối lại có cuộc họp khẩn cấp, kéo dài đến tận giờ này.
Về đến cửa nhà, anh mở cửa.
Phòng khách tối om.
Anh vội bật đèn, mở tủ giày, quả nhiên, đôi giày của cô đã biến mất.
Phòng khách cô ngủ cũng được dọn sạch sẽ, vali và túi của cô không còn ở đó.
Thẩm Liệt lấy điện thoại lại gọi cho cô, vẫn không ai bắt máy.
Chẳng bao lâu, số cô không gọi được nữa, tin


⬅ Trước Tiếp ➡