⬅ Trước Tiếp ➡

Nam Châu lắc đầu ngăn lại.
Nam Châu dùng ánh mắt ra hiệu cho mẹ Nam đi trước, cuối cùng cô bình tĩnh đi vào thư phòng.
Trong thư phòng, Nam lão gia tử nhắm mắt, tay chống cây quải trượng, biểu lộ khó đoán.
Mà lão quản gia ở bên một bên quan sát thấy vẻ mặt của ông chủ, mở miệng “Lái xe cũng vừa nói với tôi, đại tiểu thư và phu nhân đúng là không vui vẻ với nhị tiểu thư, thái độ cực kỳ lạnh nhạt, thậm chí còn trách móc nặng nề.
Theo lý thuyết, thì nhị tiểu thư trở về là cứu đại tiểu thư, làm sao mà…” Dù sao cũng là người ở dưới, cứ coi như được người đứng đầu nhà họ Nam thích và tín nhiệm, thì ông ta cũng không dám nói quá ngay thẳng.
Nhưng Nam lão gia nghe hiểu, ông lạnh lùng hừ một tiếng “Hai mẹ con họ cảm thấy Nam Từ là đứa bé bẩn thiểu sao Chỉ là một đứa em gái cùng cha khác mẹ với Nam Châu, coi như là con bé vì Nam Châu mà hi sinh, thì tại sao lại có thái độ chán ghét.
Nhưng khi đó chuyện gì xảy ra, đứa con trai của ta không nói thật với bọn họ, chẳng lẽ tôi không biết sao?
Nói cái gì mẹ Nam Từ dụ dỗ, nhưng thật ra…” Lão quản gia nghe thấy, vội vàng ngăn cản “Lão gia tử, chuyện trải qua nhiều năm rồi, ngài đừng nhắc nữa.” Nam lão gia tử cũng biết bản thân nhất thời xúc động, hít sâu một hơi, không lên tiếng nữa.
Lão quản gia thở dài “Cũng may trời sinh nhị tiểu thư tính tình hoạt bát sáng sủa, lại ngây thơ trong sáng, bằng không thì nếu hôm nay phu nhân và đại tiểu thư làm chuyện gì quá phận, sợ nhị tiểu thư sẽ có cái nhìn không hay về nhà họ Nam, đến lúc đó có muốn gả nhị tiểu thư qua nhà họ Hoắc, thì có lẽ cũng không giúp ích được gì cho ngài.” “Ngây thơ?” Nam lão gia cười cười.
“Ông cảm thấy Nam Từ thật sự vô tình nói những lời đó sao?” Lão quản gia nghi hoặc.
“Con bé cố ý nói cho tôi nghe.” Nam lão gia tử ý cười càng sâu, biểu lộ càng phát ra ảm đạm khó lường.
“Trông con bé ngốc vậy thôi, nhưng thật ra còn có chút thông minh.
Mà tôi lại luôn luôn thích người thông minh, chỉ cần thông minh của con bé có lợi với nhà họ Nam, thì tôi không ngại cho con bé mấy phần mặt mũi đâụ” Ban đầu ông chỉ muốn rước Nam Từ về chỉ để thay thế Nam Châu gả cho nhà họ Hoắc, dù sao Nam Châu cũng là cháu nội ông ở bên cạnh ông từ nhỏ, còn đứa bé nhà họ Hoắc nhiều năm như vậy còn chưa lộ mặt ra ngoài, bên ngoài đồn đại hắn rất hung dữ, mà ông lại không muốn để Nam Châu mạo hiểm.
Thế nhưng lợi ích nhà họ Hoắc và nhà họ Nam nhất định phải đi đôi với nhau, coi như ông nhận Hoắc Lâm làm con nuôi thì cũng chưa đủ.
Cho nên ban đầu ông nghĩ tới nghĩ lui mới nhận đứa bé này về nhà họ Nam.
Nhưng ông cũng không nghĩ tới là đứa bé này cũng khiến ông vui vẻ.
Nam lão gia tử nghĩ tới đây, khẽ cười cười.
Xem ra, về sau ông có thể đặt niềm tin vào Nam Từ.
Những ngày tiếp sau đó, Nam Từ và nhà họ Nam cũng coi như chung đụng hòa hợp.
Chí ít ngoài mặt là vậy, Nam Châu không còn đối xử lạnh nhạt hay nhìn cô một cách căm thù nữa, cô ta giống như thu mình lại một chút, có thể nói những lời nói của Nam lão gia tử có tác dụng.
Nhưng Nam


⬅ Trước Tiếp ➡