Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

phía giường.
Hôm nay anh tới để bàn chuyện làm ăn với ba của Tô Kỳ, thế nhưng dám nhân lúc ông chưa trở về mà chạy thẳng lên phòng cô, lén lút hôn hôn cô.
Ngay lúc Tô Kỳ ngả lưng ra giường, Cung Duật cũng đã chồm tới đè cô xuống, dưới nhà truyền tới tiếng xe quen thuộc.
Không cần đoán, đây là tiếng động cơ xe của ba cô, cũng chính là đối tác làm ăn hiện tại của Cung Duật.
Hai người lập tức cứng đờ, từ lầu hai nhìn xuống có thể thấy loáng thoáng một chiếc xe bốn chỗ màu đen đang đỗ lại.
“Chết, ba em về rồi!
Chú mau cài áo sơ mi lại đi!” Tô Kỳ mặt mày đỏ bừng đầy xấu hổ, đưa tay đẩy Cung Duật thật mạnh rồi nói.
Mặc dù biết trước lần này sẽ không thể ăn được bé cưng nhưng trong lòng vẫn hơi khó chịu, Cung Duật thấy cô trừng mắt đành phải nghe theo lời cô mà ngồi thẳng người dậy.
Hai cúc áo sơ mi tяên cùng mở bung ra để lộ cơ ngực săn chắc bên trong, không phải loại vai u t̸h̵ιt̸ bắp quá cỡ mà chị em phụ nữ vẫn hay sợ mà chỉ hơi nhô lên.
Bàn tay to cẩn thận cài lại mấy nút áo tяên cùng, trong đầu không ngừng nghĩ đến chuyện làm thế nào để công khai mối quan hệ của mình và cô gái bên cạnh.
Nếu biết được con gái cưng duy nhất bị anh dụ dỗ mất, Tô Hoằng sẽ không phát điên mà cắt thứ kia của anh chứ?
Tô Kỳ ở một bên cũng đang cố gắng chỉnh trang lại bản thân, áo bị vén lên nhăn nhúm hết cả rồi!
Cô vuốt vuốt góc áo sau đó đứng lên đi tới bên tấm gương dài đặt ở góc phòng kiểm tra thật kỹ, không có dấu vết gì, thật may.
Bình thường chú Cung rất thích mút cổ và vai cô, nếu để lộ ra chắc ba cô sẽ cạo đầu họ rồi trực tiếp ném cô ra đường, từ mặt cô luôn!
====================================================================== Mẹ của Tô Kỳ mất khi cô mới lên ba tuổi, bởi vậy Tô Hoằng là gà trống nuôi con và cực kỳ bảo bọc, yêu thương đứa con gái này của mình.
Nhiều lần con gái bảo ông hãy tái hôn mà ông không chịu, nhất quyết giữ vững lời hứa với người vợ quá cố là phải chăm sóc cô thật tốt.
Ông sợ lấy vợ mới sẽ khiến con gái tủi thân, hơn nữa trong lòng ông vốn không thể chứa thêm bất kỳ hình bóng của người phụ nữ nào khác.
Bên dưới nhà không còn âm thanh gì nữa, Tô Kỳ đoán ba cô đỗ xe xong rồi, vì vậy quay sang nhìn Cung Duật định hối thúc anh ra ngoài, ai biết quay đầu lại đã thấy anh lười biếng nghiêng đầu đối mắt với cô.
“Chú, chú còn làm gì ở đó nữa?
Nhanh đi ra ngoài!” “Tôi đang nghĩ một chuyện.” Cung Duật hỏi: “Khi nào thì tôi mới có thể đàng hoàng xuất hiện trước mặt ba em với tư cách người đàn ông của em?” “Sau này, bây giờ em không dám.” Tô Kỳ nghĩ tới việc bị ba bắt gặp là sợ hãi, cô gấp rút xông qua kéo tay Cung Duật, ai biết anh cứ ngồi lì ở đó như thể chuẩn bị công khai luôn việc họ vụng trộm yêu đương.
Cô càng vội hơn, vừa kéo tay vừa kéo áo anh rồi nói: “Chú đừng như thế, nhanh nhanh, không đi em giận đó?” Nói thật, Cung Duật thấy họ không nhất thiết phải giấu giếm gì, anh đâu phải hạng người ăn xong chùi mép rồi bỏ?
Anh đang định đứng lên thì Tô Kỳ giơ chân đạp vào mép giường rồi tức giận vì nghĩ anh không chịu hợp tác nên kéo anh thật mạnh.
Roẹt.
Âm thanh kia lọt vào tai, đồng thời có thứ gì đó nhỏ nhỏ bắռ vào


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡