⬅ Trước Tiếp ➡
"Vậy ăn cơm xong rồi đi."
"Ừ." Đồng Bắc Bắc ngước mắt nhìn về phía người đàn ông trước mắt, "Anh không cần đi làm à?"
Chu Thịnh trả lời một cách hợp tình hợp lý, "Tôi là ông chủ, muốn đi khi nào thì đi."
Đồng Bắc Bắc bĩu môi, a một tiếng, "Vậy sao." Tưởng mình là ông chủ thì ghê gớm lắm, cô yên lặng trong lòng không ngừng phỉ nhổ.
"Tôi có thể hiểu cô đang nghĩ gì."
Đồng Bắc Bắc "....." Được chưa, ông chủ quả thực thật ghê gớm.
Hai người lần lượt không nói gì, lúc sau trợ lý của Chu Thịnh đem cơm tới, Chu Thịnh bảo cô nghỉ ngơi một chút, tối sẽ đưa cô về nhà. Đồng Bắc Bắc không từ chối, bởi vì cô không biết đường từ bên này về nhà, ít nhất theo cách này, cô không cần đối mặt với các câu hỏi của mấy người đó.
Ngoài cửa sổ gió thổi vù vù, Đồng Bắc Bắc ngồi ở ghế phụ, nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh, rơi vào thế giới của chính mình.
Cô nghĩ rằng nếu đã trọng sinh vào đây, thì cô nên trân trọng cơ hội này, sống tốt với bản thân mình cũng như Đồng Bắc Bắc trước đây, bất kể cuộc sống dễ dàng hay khó khăn, cũng phải quý trọng.
Cô nheo mắt nghĩ, trước đây cô cũng không biết đến "Đồng Bắc Bắc", chỉ vì tai nạn ngoài ý muốn, mà cũng không tỉnh lại được. Nghĩ về điều này, Đồng Bắc Bắc cảm thấy có chút khổ sở, mặc dù trước đây điều kiện sống của cô không tốt lắm, nhưng ít nhất cô đang dần cải thiện.
Nghĩ vậy, Đồng Bắc Bắc không nhịn được thở dài, giọng điệu này làm cho người đàn ông đang lái xe nghe thấy, anh cảm thấy có chút khó chịụ
"Đồng tiểu thư."
"Hả?"
"Ngồi cùng xe với tôi khiến cô khó chịu lắm sao?"
Đồng Bắc Bắc trừng mắt nhìn, lắc đầu nói, "Không có."
"Vậy sao cô lại thở dài."
Đồng Bắc Bắc nhất thời nghẹn họng, âm thầm nói, "Không phải do anh."
Chu Thịnh nhướng mày nìn cô, " Tôi cũng hy vọng là không phải."
Đồng Bắc Bắc lầm bầm, tiếp tục dựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh.
Bỗng nhiên, hai mắt cô sáng lên, cô nghĩ đến một chuyện rất nghiêm trọng. Trong kỳ nghỉ đông, ban đầu cô nói rằng sẽ không kết hôn với Chu Thịnh, vì vậy gia đình không cho cô đi học nữa, nhưng bây giờ thì sẽ, Đồng Bắc Bắc đột nhiêm cảm thấy muốn đi học.
Đời trước cô không được đi học đại học. Lần, Đồng Bắc Bắc cảm thấy rất háo hức.
Cô quay lại nhìn người lái xe bên canh, het lên, "Chu Thịnh."
Chu Thịnh nhướng mày nhìn cô, "Làm sao?"
"Tôi có thể tiếp tục đi học không?"
Nghe vậy, Chu Thịnh kinh ngạc nhìn cô, "Học? Đại học?"
"Ừ."
"Khi nào tôi không cho cô đi học?"
Đồng Bắc Bắc, "....A vậy sao." Vậy là có thể, nghĩ vậy, khóe môi Đồng Bắc Bắc không khỏi mỉm cười.
Cô nhìn về phía Chu Thịnh, chân thành nói cảm ơn, "Cảm ơn anh."
Chu Thịnh "???" Liếc nhìn khuôn mặt đang cười của Đồng Bắc Bắc, Chu Thịnh khẽ ừ.
Từ nhà của Chu Thịnh lái xe về nhà Đồng Bắc Bắc, có chút xa, xe đi hơn một tiếng đồng, thật nhàm chán.
Hơn ba giờ chiều, cuối cùng cũng đến Đồng gia. Hai người xuống xe, đi vào trong.
Đồng Bắc Bắc đi vào, liền thấy dì của cô hét lên tên cô một cách kinh ngạc, "Bắc Bắc đã về rồi à "
"Dạ." Đồng Bắc Bắc có mối quan hệ tốt với người dì này, vì vậy nói thêm một câu, "Đã về rồi ạ."
Bà nở nụ cười gật đầu, nắm tay cô hỏi, "Cơ thể không sao chứ, con hù chết chúng ta."

⬅ Trước Tiếp ➡