Chương 23
ngủ được.
Giống như vừa mới ngủ có một lát, Minh Tâm đã đẩy nàng "Minh Tuệ, dậy thôi, nếu không gánh nước xong trước giờ thìn tỷ sẽ bị phạt đấy " Đường Hoan lật người nhưng vẫn nằm trên bồ đoàn "Bây giờ là giờ nào rồi?" "Hẳn là giờ sửu rồi.
Minh Tuệ, tỷ mau đứng lên đi, nếu chậm trễ nữa, muội chỉ có thể giúp tỷ có nửa canh giờ.
Bây giờ gánh luôn, cả hai chúng ta cùng nhau gánh, đến giờ dần là có thể đổ đầy rồi, đến lúc đó, sư phụ thấy chúng ta chịu khó, nói không chừng còn cho chúng ta điểm tâm ăn." giờ sửu 1 3h Giờ dần 3 5h Giờ thìn 7 9h Giờ sửu, cho dù trời mùa hè mau sáng, bây giờ cũng vẫn tối đen đi?
Sờ soạng đi gánh nước, Đường Hoan sợ rằng nàng sẽ trượt chân ngã xuống núi mất "Không cần, không cần muội giúp đâu, muội tiếp tục niệm kinh đi, đến giờ dần thì gọi tỷ, một mình tỷ gánh đến trưa là được." Minh Tâm sửng sốt, "Như vậy sao được?
Buổi sáng chúng ta còn phải quét tước đình viện, còn phải niệm kinh nữa " Đường Hoan không kiên nhẫn đáp "Mặc kệ, dù sao bây giờ muội cũng đừng gọi tỷ dậy, sư phụ bắt tỷ gánh nước, tỷ không chậm trễ để giờ ngọ mọi người có nước mà dùng là được.
Đùng gọi tỷ nữa, gọi nữa tỷ sẽ nói cho sư phụ muội suýt chút nữa bị lưu manh khi dễ đấy " Niệm kinh?
Xí, gánh nước thì nàng còn có cơ hội gặp Tống Mạch chứ niệm kinh thì chỉ có thể ngồi yên trong am ni cô thôi.
Nàng vô lại như thế, Minh Tâm cũng không còn lời nào để nói, chỉ đành âm thầm thay sư tỷ mình sốt ruột.
Buổi sáng hôm sau, Đường Hoan ngủ nghê đầy đủ gánh hai thùng nước xuống núi.
"Minh Tuệ" trước kia đã từng gánh nước, xuống núi nhanh leo núi chậm, chắc cần chừng hai khắc đi.
30p Am Ngọc Tuyền cũng không có danh tiếng gì, ở trong tổng cộng có chưa đến 20 ni cô, bình thường đều dậy muộn.
Đường Hoan vưà gánh vừa nghỉ, trước khi đến giờ ăn điểm tâm đã đổ đầy một lu, trời lúc này đã sáng rồi.
Tĩnh Từ sư thái phát hiện nàng không nghe lời, giận dữ, phạt nàng về sau không được làm việc gì khác, tất cả việc nặng trong am đều giao cho nàng.
Buổi sáng nấu nước, buổi chiều lên núi đốn củi, buổi tối phải quỳ trong phật đường hai canh giờ mới có thể ngủ.
Đường Hoan một chút cũng không màng.
Hiện giờ nàng cần nhất chính là cơ hội ra ngoài, chỉ cần nàng sớm hái được Tống Mạch, sẽ không cần sợ Tĩnh Tư sư thái.
Bà già đó, bà ta nghĩ rằng có thể phạt nàng cả đời sao?
Chẳng qua chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Nếu cảnh trong mơ không chân thật như vậy thì tốt rồi.
Đường Hoan ngồi bên bờ sống, nhìn hai bàn tay sưng đỏ lên, ủy khuất muốn khóc.
Nghĩ thì rất hùng dũng nhưng khi làm thật thì mệt mỏi quá Nhất là cái thân thể hiện giờ của nàng, gánh hai thùng nước mà hai chân đi trên đường đều run lên.
Đường Hoan thở dài thật dài, quay đầu nhìn về phía khu rừng bên cạnh.
Trời đã sáng rồi, vì sao vẫn chưa gặp được Tống Mạch.
Quên đi, vẫn là mau mau trở về chút, giờ ăn điểm tâm đã quá rồi, cho dù có là bánh bao, nàng cũng muốn ăn.
Đường Hoan tiếp tục gánh nước, lắc lắc lư lư đi trở về.
Đường núi quanh co, cành cây bên đường còn đâm xiên ra ngoài đường, Đường Hoan đi thật cẩn thận, không tránh khỏi thở hồng hộc.
Đi