Chương 8
không được, thể xác và tinh thần đều tiến gần với biên giới miễn dịch.
Hai người đang nhìn nhau, bỗng nhiên phía toilet truyền đến âm thanh, một người phụ nữ hơi lớn tuổi đi ra, thấy thế, đối phương vừa vui mừng lại làm như nghi hoặc mở miệng: "Dư Sinh, vị này là..." Tяên bàn ăn, Khương Nguyên Y vạn phần xấu hổ ngồi ở bên người Hoắc Mai, cảm giác mình đều sắp độn thổ được rồi.
"Nguyên Y à, con nếm thử canh này, dì hầm đã lâu, đặc biệt bổ thân thể, người trẻ tuổi hay thức đêm giống như con và Dư Sinh như vậy uống không thể tốt hơn!" Nói xong, Hoắc Mai múc một chén, cười cười đưa cho Khương Nguyên Y.
Sau khi nhận lấy, cô ngoan ngoãn khéo léo nói: "Con cảm ơn dì Hoắc." Vẻ mặt Hoắc Dư Sinh đối diện tuy rằng không có gì thay đổi, nhưng ánh mắt hiển nhiên chính là một bộ dáng xem náo nhiệt, Khương Nguyên Y một bên an tĩnh uống canh, một bên vươn chân hung hăng giẫm lên chân anh một cái.
Đúng lúc Hoắc Mai có cuộc điện thoại, lập tức xoay người ra ban công nghe máy.
Khi người rời đi, Khương Nguyên Y lập tức buông bát xuống tố cáo: "Người trong nhà anh tới cũng không nói cho em một tiếng, vừa rồi em rất xấu hổ đó!" "Không phải nồi của em hỏng rồi sao?
Ăn sẵn đồ ăn không tốt sao?" Hoắc Dư Sinh vuốt cằm ý chỉ bàn ăn trả lời.
Hoắc Mai là cô của Hoắc Dư Sinh, từ nhỏ anh đã theo cô lớn lên, mặc dù hiện tại đã lên đại học, Hoắc Mai vẫn thỉnh thoảng đến thăm anh, mang cho anh chút đồ.
Nói thật, Hoắc Dư Sinh cũng không ngờ Hoắc Mai lại tới đột ngột như vậy.
"Hừ!" Khương Nguyên Y không cam lòng hừ một tiếng, hơi bất mãn.
Nhưng mà chờ Hoắc Mai nghe điện thoại trở về, Khương Nguyên Y đã khôi phục nụ cười, vui tươi hớn hở bưng chén uống.
Trang phục của Khương Nguyên hiện tại thật sự ngoan, ít nhất đối với Hoắc Mai giản dị nửa đời người mà nói, là càng nhìn càng thích.
"Nguyên Y à, con và Dư Sinh vừa là bạn học vừa là hàng xóm, sau này đừng khách khí, có gì cần giúp đỡ cứ việc tới tìm thằng bé, bề ngoài Dư Sinh thoạt nhìn tương đối xa cách, kỳ thật đứa nhỏ này là lương thiện nhất!" Hoắc Mai cười hiền lành, vẻ hài lòng và thích thú trong mắt làm thế nào cũng không che giấu được, vỗ tay Khương Nguyên Y nói không ngừng.
Nghe vậy, Khương Nguyên Y gật mạnh đầu đáp ứng: "Dì Hoắc, dì yên tâm, cháu nhất định không khách khí với anh ấy!" Nói xong, vẻ mặt cô như thực hiện được ý định cùng thị uy mà hướng ánh mắt về phía đối diện, một bộ dáng tiểu nhân đắc ý, giống như đang khoe khoang cô hiện tại là có người chống lưng, cái gì cũng không sợ.
Hoắc Dư Sinh và cô liếc nhau một cái, không tỏ thái độ, đương nhiên cũng không cự tuyệt.
Dùng cơm xong, Hoắc Mai giữ Khương Nguyên Y lại ăn xong hoa quả rồi đi, Khương Nguyên Y và Hoắc Dư Sinh ngồi tяên sô pha nhìn chằm chằm TV, Hoắc Mai trong phòng bếp vui vẻ rửa hoa quả.
Đợi vài phút, Hoắc Mai bưng khay trái cây đặt trước mặt Khương Nguyên Y, lại một mình đưa cho Hoắc Dư Sinh một quả táo đã gọt xong.
Khương Nguyên Y nhìn quả táo trong tay anh, tяên mặt lộ ra nghi vấn, Hoắc Mai thấy thế thì giải thích: "Đứa nhỏ Dư Sinh này chỉ thích ăn táo, những thứ này quá mức ngọt, thằng bé sẽ không ăn." Nghe Hoắc Mai giải thích, Khương Nguyên Y nhìn đủ loại hoa quả trong tay mình, bỗng nhiên nghĩ tới thời điểm vừa mới ở