Chương 21
này vẫn không biết sống chết mà cười.
Đồng Kinh Niên vươn bàn tay bịt kín miệng cô.
Cánh môi mềm mại, ướt át cọ vào lòng bàn tay ấm áp, khô ráo của người đàn ông.
"Ưm?" Tô Tâm Đường liếc nhìn người phía sau bằng ánh mắt không hiểu chuyện gì.
Đồng Kinh Niên cũng không trả lời, không biết tại sao anh lại cảm thấy hai người bây giờ rất giống với những đôi yêu đương vụng trộm, liền nhanh chóng dùng tay kia xử lý xong phần dây áo.
"Xong rồi." Có lẽ do cảm nhận được nguy cơ bị phát hiện nên Đồng Kinh Niên dùng một tay lại có thể buộc xong dây áo ngực.
Cả người bỗng lùi hẳn về phía sau, tựa như Tô Tâm Đường chính là hồng thủy mãnh thú mà cách xa cô hai mét.
Tô Tâm Đường duỗi tay sờ lên cổ, buộc cũng không tệ lắm, còn muốn mở miệng khen một câu thì bỗng thấy anh từ trong túi quần lấy ra thứ gì đó.
Nương theo ánh trăng, hình dáng người đàn ông cũng trở nên rõ ràng hơn.
Anh từ trong túi rút ra một chiếc khăn tay, tỉ mỉ lau chùi từng ngón tay rồi đến lòng bàn tay.
Đều là những nơi đã chạm vào Tô Tâm Đường.
Sau đó tùy ý ném trên sàn nhà.
Lại một lần nữa trở về bộ dáng cao cao tại thượng, bất khả xâm phạm.
Tô Tâm Đường Tôi nhổ vào Nâng gót giày đến trước mặt người đàn ông, ánh mắt mị hoặc "Chán ghét việc tiếp xúc với tôi sao?" "Vậy thì chắc hẳn Đồng tiên sinh phải tự cắt trym rồi..." Tô Tâm Đường liếc mắt đến khu vực giữa hai chân người đàn ông, giọng nói mất mát "Nơi đó không chỉ có tay mà còn cả chân tôi cũng chạm đến rồi, so với tay thì chân bẩn gấp một trăm, một ngàn lần đấy." Dưới ánh mắt chăm chú lạnh như tảng băng nghìn năm, Tô Tâm Đường vỗ vỗ ngực anh, không đợi anh phản ứng mà nhét vào trong túi quần một vật gì đó, liền nhẹ nhàng rời đi.
...
Cánh cửa mở ra rồi khép lại, để lại một mình anh trong căn phòng đen tối.
Đồng Kinh Niên nghe thấy âm thanh giày cao gót đạp trên nền gạch men sứ cùng với giọng nói yêu kiều, nhỏ nhẹ "Tư Nam " "Đi đâu vậy Đường Đường?" Tư Nam đang hỏi cô.
"Quần áo có chút vấn đề nên em vào phòng sửa sang lại một chút." Nói dối không chớp mắt.
Đồng Kinh Niên không hề nghe ra một tia chột dạ hay hổ thẹn nào trong lời nói của cô.
Mãi đến khi tiếng bước chân của hai người càng lúc càng xa, Đồng Kinh Niên mới từ trong túi lấy ra vật cô gái kia đã nhét vào.
Một mảnh giấy, trên đó có ghi một dãy số.
"Wechat của tôi." Thêm Wechat?
Không có khả năng.
Chuyện hôm nay cũng đã vượt qua giới hạn của Đồng Kinh Niên, thế nhưng anh lại cảm thấy cô giống như muốn vươn mình mà chạm đến điểm cực hạn của anh.
Tất cả chỉ là ngoài ý muốn, anh sẽ không cho phép những chuyện như vậy xảy ra thêm lần nào nữa.
Đồng Kinh Niên nhíu mày, bước chân đến phía cửa rồi thẳng tay ném mảnh giấy vào trong thùng rác.
Giữa đường lại cúi người nhặt lên một chiếc khăn tay.
Vừa rồi đứng trước mặt Tô Tâm Đường dùng chiếc khăn này để lau tay, sau đó lại ném xuống đất.
Bây giờ nghĩ lại anh cảm thấy không nên tùy tiện vứt rác bừa bãi thì tốt hơn.
...
Trước đó thì lạnh lùng vứt bỏ vậy mà khi không còn ai lại đem thứ từng coi là rác rưởi nhặt lên.
Tất nhiên Tô Tâm Đường sẽ không biết được chuyện này vì bây giờ cô