Chương 18
tình của anh ta.
Nửa đêm nửa hôm anh ta mạo hiểm đến nhà tôi, tất nhiên không phải định yêu đương vụng trộm với tôi.
Anh ta muốn biết một đáp án, đáp án khiến anh ta có thể yên tâm từ bỏ tình cảm, tiếp tục cuộc sống phong lưu của anh ta.
Tôi thở dài một hơi, ánh mắt trở nên xa xăm “Chúng tôi…đã lên giường…thật đấy…Tối hôm đó anh ấy uống rất nhiều rượu…” Một cảm giác lạnh buốt vào tận cốt tủy, tôi bất giác ôm chặt bản thân.
Tôi không muốn nói tiếp, nhưng đầu óc vô ý thức nhớ đến đêm mê loạn đó, nhớ đến câu lạnh lẽo như băng tuyết “Ngày mai đi làm thủ tục kết hôn.” “Ngôn Ngôn…” Đến khi ngón tay ấm áp lướt qua khóe mắt tôi, tôi mới phát hiện cảnh vật trước mắt như bi sương mù che phủ.
Đôi mắt hoa đào đáng ghét của Tề Lâm qua làn nước mắt trông rất thâm tình “Cuộc sống này có thật là cuộc sống em mong muốn hay không?” Tôi đã từng hỏi bản thân câu tương tự vô số lần, đây có phải là cuộc hôn nhân tôi mong muốn?
Tôi có hối hận khi gả cho Cảnh Mạc Vũ?
Nếu tôi có cơ hội chọn lại một lần, liệu tối hôm đó tôi có kịch liệt phản kháng?
Tôi không có đáp án.
Ít nhất hiện tại, tôi vẫn chưa thể trả lời.
“Ngôn Ngôn, đây là một sai lầm.
Anh ta không yêu em, em đừng tiếp tục lún sâu nữa.” Tôi kiên định lắc đầu “Không, không phải anh ấy không yêu tôi.
Anh ấy chỉ là không thể chấp nhận sự thật, tôi từ em gái biến thành vợ anh ấy.
Anh ấy cần thời gian thích ứng.” “Em nghĩ anh ta cần thời gian bao lâu?
Một năm, hai năm, năm năm, sáu năm, hay mười hai mươi năm?” “Bất kể bao lâu, tôi cũng sẽ đợi anh ấy.” Tề Lâm nhìn tôi như nhìn một bệnh nhân hết thuốc chữa, ánh mắt anh ta đầy vẻ bất lực “Trên thế giới này còn biết bao người đàn ông tốt.
Tại sao em cứ khăng khăng yêu anh trai của mình?” “Dù có nhiều đàn ông tốt đến mức nào đi chăng nữa, trong mắt tôi cũng chỉ nhìn thấy một mình anh ấy.” Bên ngoài cửa đột nhiên có tiếng bước chân nhè nhẹ, lại đột nhiên biến mất.
Tôi còn chưa xác định liệu tôi có phải nghe nhầm, tiếng khóa cửa xoay tròn vang lên trong không khí tĩnh mịch.
Tôi vội vàng đứng dậy, định ngăn không cho mở cửa, đáng tiếc tôi chậm một bước.
Cánh cửa mở toang, Cảnh Mạc Vũ xuất hiện ở cửa phòng.
Tôi thấy rõ anh nín thở gần nửa phút mới lấy lại hô hấp bình thường.
“Em…” Tôi rất muốn giải thích, nhưng bây giờ đã hơn ba giờ sáng, một người đàn ông yêu thầm tôi nhiều năm nằm trên giường của tôi.
Tình huống này nên giải thích thế nào?
Cảnh Mạc Vũ nhẹ nhàng đi vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa, khóe miệng anh cong lên “Đây chính là “bắt gian ngay tại giường” trong truyền thuyết đúng không?” Tôi cúi đầu nhìn bộ váy ngủ trên người, lại quay sang nhìn Tề Lâm quần áo không chỉnh tề.
Tôi nuốt nước bọt “Nếu em nói anh ta đi ngang qua, không có việc gì làm nên vào đây tìm em ôn lại chuyện cũ, liệu anh có tin không?” Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một cái, anh kéo rèm quan sát cửa sổ mở toang, rồi lại giơ tay nhìn đồng hồ “Cậu ta vừa vặn đi ngang qua, leo cửa sổ vào phòng em ôn lại chuyện cũ vào lúc ba giờ rưỡi sáng?” “Ờ, đại khái là vậy.” Tôi túm tóc, mặt dạn mày dày gật đầụ Cảnh Mạc Vũ có lẽ đoán ra, đánh chết tôi cũng không chịu