Chương 11
Đại Sơn ngủ ở trên một cái giường, đem Đại Sơn cưỡng chế đè ở trên giường, sau đó đắp chăn cẩn thận cho anh, rồi đi bên cạnh leo lên giường Trình Vũ bên đắp chăn đi ngủ.
Sau nửa đêm, cô đột nhiên muốn đi vệ sinh, vừa rời giường thì không thấy Đại Sơn đâu, nhất thời vội vã chạy ra ngoài, giày cũng quên mang.
Nào biết, Đại Sơn đứng ở trước cửa phòng của cha mẹ mình.
Cửa phòng đã mở ra một tí Vãn Phong đi qua, lặng lẽ vỗ vỗ bờ vai của anh, đang muốn nói chuyện, liền nghe thấy bên trong cánh cửa truyền đến tiếng rên rỉ.
Mặt cô đỏ lên, lôi kéo Đại Sơn đi trở về phòng.
Đại Sơn mặt đầy tò mò, hiển nhiên là không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Vãn Phong hướng anh nói “Hư”, “… Về sau anh không thể đi đến cái phòng bên kia, biết không?
Ban đêm cũng không thể đi ra ngoài, nhưng mà anh đang muốn đi vệ sinh sao?” Đại Sơn cúi đầu nhìn bộ phận giữa đùi của mình đã nhếch cao lên như cái túp lều nhỏ.
Vãn Phong “…” Cô loáng thoáng mà ý thức được, cây đồ vật anh kia là dùng để làm cái chuyện nam nữ kia.
Tức khắc cô có chút ngượng ngùng.
Cô dời đi tầm mắt, xấu hổ mà nói, “… anh, muốn đi vệ sinh, thì nói với tôi một tiếng.” Người đàn ông đã cởi quần, anh cúi đầu nắm lấy dương vật của chính mình, sau đó nhéo nhéo xoa xoa.
Vãn Phong mặt đỏ tai hồng tiến lên đem quần của anh một lần nữa mặc vào đàng hoàng, lại đem “chim chóc” của anh bỏ lại vào quần, đè thấp giọng nói mắng anh, “Đại Sơn Về sau không được làm như vậy nữa ” Người đàn ông vô tội lại mờ mịt mà nhìn cô.
Vãn Phong mặt đỏ muốn nhỏ ra máu nhưng vẫn cố kìm nén nói, “… Nơi đó, chỉ có thời điểm đi vệ sinh mới có thể lấy ra, hiểu không?” Anh chỉ chỉ vào cửa phòng của cha mẹ Vãn Phong nói, “Cha có lấy ra mà.” Anh hiện tại gọi Trình Đại Thụ là cha, gọi như vậy cũng không sai lắm.
Chẳng qua, Vãn Phong trăm triệu lần không nghĩ tới, anh cư nhiên đã thấy được chuyện đỏ mặt tía tai đó.
“…Không có không có, anh nhìn lầm rồi…” Cô vội vội vàng vàng đem anh kéo trở về phòng, “Không có, anh nhìn lầm rồi…” Đại Sơn lại đem cô đè ở trên giường, cách cái lớp quần áo mỏng trên người cô đĩnh động.
Vãn Phong tức khắc sợ hãi rồi, ngón tay đều phát run, “Anh làm cái gì vậy?
” Đại Sơn cũng có chút mờ mịt, anh quay đầu lại nhìn phòng của cha mẹ Vãn Phong nói, “… Cha cứ như vậy…” Vãn Phong xấu hổ giận dữ muốn chết, cô che lại miệng Đại Sơn, “Xin anh mà, đừng nói chuyện nữa Nhanh ngủ đi ” “Khó chịu…” Đại Sơn cởi quần, cúi đầu nhìn dương vật chính mình đang cách lớp vải mỏng manh mà dựng đứng lên, miệng bẹp lại, “Chị ơi… em thật là khó chịu…” Vãn Phong không biết làm thế nào mới tốt lên được, chỉ có thể trấn an anh hỏi, “Như thế nào khó chịu?” “Nơi này.” Đại Sơn chỉ vào dương vật của chính mình, “Chị… Khó chịu quá… chị xoa bóp nó đi.” Vãn Phong lo lắng anh lại nháo ra động tĩnh sẽ làm cho cha mẹ kinh động cô không có biện pháp nào khác liền lấy tay cách lớp quần anh xoa xoa, “Như vậy sao?
Dễ chịu lắm sao?” Khuôn mặt Đại Sơn biểu tình thay đổi ngay lập tức, lông mày nhăn lại, cả khuôn mặt anh không biết là thống khổ hay vẫn là ngày càng khó chịu,