Chương 5
Chu Kỳ nhìn khuôn mặt mình, không cảm thấy vẻ mặt mình rạng rỡ, nhưng cảm thấy không giống như trước.
Cô cười đáp "Đúng vậy, cũng gần gần thế."
Cô nghĩ như vậy, lúc ngồi xuống ăn sáng, cô lấy điện thoại ra, tìm tài khoản Tưởng Diên, gửi cho anh một tấm ảnh nữa.
Lần trước cô chụp cô bé của mình không phải chỉ chụp mỗi một tấm. Lần trước cô còn dùng hai ngón tay vạch rừng rậm của cô ra, tìm đến hai mảnh thịt trai rồi tách ra, khoe vách thịt non mềm hồng hào bên trong ra ngoài. Cô tách cánh hoa để hạt đậu lộ ra bên ngoài, sau đó hai ngón tay cố định môi trai không cho nó khép lại, hạt châu bên trong săn lại, đỏ tươi, cô chụp một tấm rồi lưu lại.
Bây giờ lại gửi cho Tưởng Diên.
Đúng lúc đó Tưởng Diên đang ở trong công trường, đang nói chuyện với cấp dưới của mình thì thông báo Wechat của anh vang lên, anh tưởng có chuyện gì, bèn nhấn vào xem ảnh.
Cái anh nhìn thấy lại là bướm nhỏ của Chu Kỳ, chỉ có điều lần này kích thích hơn lần trước rất nhiềụ
Lần trước là tấm ảnh có cả lông mu, lần này cô trực tiếp tách hoa huyệt ra, ngón tay nõn nà sờ soạng miệng huyệt, để lộ hạt trân châu săn cứng lại, gồ lên mang theo chút nước. Rõ ràng không có mùi vị gì, vậy mà Tưởng Diên lại ngửi thấy mùi hương dâm loạn của con bướm nhỏ này, vô cùng dâm đãng.
Có điều hoa huyệt của cô nàng này thật sự rất hồng, vách thịt trong ảnh hồng hào non nớt, là màu hồng chỉ có ở thiếu nữ, không có một chút thâm đen nào, nhìn có vẻ rất giống huyệt xử nữ chưa từng được ai khám phá.
Anh nhếch miệng cười, nhắn lại cho cô Lại gửi nhầm à? Cô chủ nhà bình thường rảnh rỗi thích sờ bướm mình? Chụp ảnh huyệt nhỏ của mình ư?
Chu Kỳ nhanh chóng trả lời lại Phải đó, lúc bên dưới ngứa quá không biết làm sao nữa, chỉ có thể thủ dâm thôi.
Cô ả dâm đãng này đúng là thành thật, cái gì cũng dám nói.
Dáng vẻ tươi cười của anh khiến nhân viên anh cảm thấy rất tò mò, ghé lại gần hỏi "Anh Diên, xem cái gì mà cười vui vẻ thế?"
Lúc Tưởng Diên thấy cậu ta sán lại gần thì lập tức tắt điện thoại đi, không để cậu ta nhìn thấy ảnh chụp vùng kín của Chu Kỳ.
Lông tơ lộ ra
Cậu nhân viên này của Tưởng Diên tên là Tiểu Thành, là người anh dẫn từ trong thôn ra ngoài, làm việc ở chỗ này của anh. Cậu ta là người có chút văn hóa ở trong thôn, học hành không ít nhưng nhà thiếu lao động, thấy cậu ta ở thành phố chẳng làm được trò trống gì bèn gọi cậu ta về giúp đỡ gia đình. Cậu ta đã ở trên thành phố quen, không muốn về nhà nữa, nhưng cậu ta không có thân phận gì ở thành phố, không tìm được công việc gì ra hồn, Tưởng Diên bèn bảo cậu ta làm kế toán, tài vụ cho mình. Anh không học hành nhiều, chắc chắn khoản tính toán sẽ không tốt bằng cánh sinh viên đại học, vì thế đã bảo cậu ta làm việc cho anh.
Anh cất điện thoại, sắc mặt trở lại bình thường, nói "Chỉ là một con mèo lẳng lơ động dục, xem ảnh nó hứng tình mà thôi, không có gì cả."
Tiểu Thành cười tít mắt, nói "Anh, bây giờ anh cũng xem mèo động dục rồi sao, thế có phải có nghĩa là anh cũng phát dục không? Nhưng anh cũng đến tuổi rồi, mẹ em cứ giục em tìm bạn gái ở thành phố cho anh, nếu người ở thành phố không hài lòng, bà ấy sẽ tìm người ở dưới quê cho anh, còn bảo anh đừng kén chọn quá, nếu tìm người ở trong thành phố thì con gái thành phố ai mà chẳng để mắt lên tận đỉnh đầu, nhìn người bằng lỗ mũi chứ, nhất định sẽ khinh thường cánh đàn ông quê mùa như chúng ta."