Chương 25
Chu Kỳ thấy anh mang cơm vào cho mình, định ngồi dậy mặc quần áo rồi ăn cơm, ai ngờ anh lại vơ quần áo của cô ném đi, cũng không cho cô đắp chăn, cứ thế lõa lồ đối diện anh, "Mặc đồ làm gì, đã bị anh nhìn hết rồi, trên người em có chỗ nào mà anh chưa nhìn thấy, cứ trần ͙truồng mà ăn cơm."
Chu Kỳ nghe anh nói vậy, ấm ức bĩu môi, ngồi ăn cơm trước mặt anh. Ăn xong, Tưởng Diên cầm bát ra ngoài rửa.
Lúc anh quay lại, nhìn thấy Chu Kỳ đang nằm thẫn thờ trên giường, cũng không đắp chăn, để cơ thể trần trụi ra ngoài. Tưởng Diên nhặt quần áo trên đất lên, Chu Kỳ ngồi dậy hỏi anh "Anh phải đi rồi sao?"
"Không đi." Tưởng Diên quăng quần áo lên cái ghế cạnh đó, anh đi đến giường, vén chăn lên rồi nằm lên giường, ôm Chu Kỳ vào trong lòng, bóp ngực cô từ phía sau, "Khó khăn lắm mới được làm tình với cô chủ, ngủ một giấc đã đời rồi nói."
Bên dưới Chu Kỳ vẫn cần nghỉ ngơi, chắc chắn anh sẽ không làm cô nữa, chỉ sờ soạng một lúc cho đã ghiền, nên chỉ sờ ngực cô mà thôi.
Chu Kỳ được anh ôm vào trong lòng, đây là lần đầu tiên nằm trong vòng tay đàn ông nên cô cảm thấy thực sự rất ấm áp. Được anh ôm siết trong vòng tay, cả người quấn lấy cô, gối đầu lên tay anh chìm vào giấc ngủ là cảm giác vô cùng ấm áp. Lồng ngực của đàn ông quả nhiên khác biệt, có cảm giác an toàn rất vững chãi.
Cô vốn tưởng rằng Tưởng Diên ngủ với cô xong sẽ đi, không ngờ anh lại vô cùng săn sóc, giờ lại ôm cô đi ngủ, dù tay vẫn luôn xoa nắn bầu ngực của cô. Chu Kỳ nhìn bàn tay lớn đang nào nặn trước ngực mình, cô đưa tay chạm vào tay anh, cùng anh vần vò ngực mình, vô cùng thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.
Tưởng Diên cũng buồn ngủ, ôm ngực Chu Kỳ ngủ cả đêm.
...
Chu Kỳ thực sự quá mệt mỏi, ngủ đến tận mười giờ sáng mới tỉnh ngủ. Khi cô dậy, người bên cạnh đã không còn đây nữa. Cô thay ga giường, tuy vệt nước mà hai người tạo ra tối qua đã khô, nhưng trên ga giường vẫn có mùi vị dâm đãng hòa trộn của hai người. Cô ngửi thấy mùi này đã cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhớ lại chuyện xảy ra vào tối qua, cô mang theo khuôn mặt đỏ bừng đi giặt ga giường. Sau khi thay ga giường mới, cô mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài. Lúc bước ra ban công cô đã suýt té ngã, hai chân không khép lại được. Tối qua anh làm quá dữ dội nên đến bây giờ bên dưới Chu Kỳ vẫn đau, đôi chân bủn rủn cứ như không đi được nữa vậy.
Tưởng Diên đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô ở ngoài phòng, Chu Kỳ ăn bữa sáng, nở nụ cười ngọt ngào.
Cuối tuần nên Chu Kỳ không phải đi làm, nhưng công việc của Tưởng Diên nói thẳng ra là làm ông chủ, cả năm không có ngày nghỉ, ngày nào cũng phải ra ngoài.
Chu Kỳ nghĩ bụng, một người đàn ông độc thân như anh nhất định không sạch sẽ và kỹ tính như phụ nữ, phòng ốc chắn chắn không được dọn dẹp sạch sẽ, định sang phòng dọn dẹp hộ anh.
Cô gửi tin nhắn hỏi anh là có thể vào phòng anh, dọn dẹp phòng ốc cho anh không, bên kia trả lời rất nhanh, nói là có thể.
Vừa hay bây giờ Chu Kỳ không có việc để làm. Cô mở cửa phòng Tưởng Diên đi vào xem qua một lượt. Phòng của anh cũng khá gọn gàng, nhưng quần áo đều chưa giặt, để hết trong sọt đồ cần giặt. Có lẽ là vì quần áo của đàn ông ít, chỉ có hai ba bộ gì đó nên muốn gom lại bỏ vào máy giặt giặt một thể, hoặc có thể là vì lười giặt.