⬅ Trước Tiếp ➡

Tiểu Thành nhận ra sự nguy hiểm trong lời nói của anh, lập tức nói "Còn có thể có chuyện tốt gì được nữa? Một ông anh độc thân ở nhà tự thẩm sao? Lần trước A Hương nhặt được ví tiền của anh, chẳng phải lúc trước anh nói mất ví sao? Ví tiền rơi ở chỗ này, người ta tìm anh mãi vậy mà anh chẳng ngó ngàng đến người ta, vì thế cô ấy chỉ có thể gọi điện đến tìm anh thôi."
Tưởng Diên tức đến mức suýt nghẹn thở, anh đã sắp sửa được đâm vào cái huyệt nhỏ của người phụ nữ kia rồi, kết quả vì chuyện này mà gọi anh qua đây.
Anh nhận lấy ví tiền, nói cảm ơn, sau đó đạp Tiểu Thành một cú rồi định nhấc bước đi thì A Hương gọi anh lại "Hai anh đã đến cả đây rồi, hay là vào rửa chân đi? Hôm nay em vẫn chưa có khách mở hàng đây này."
Tưởng Diên vốn đang định ra về nhưng nghĩ bụng bây giờ mà về thì cô ả dâm đãng kia cũng không cho anh làm nữa, ham muốn cũng biến mất. Dạo này bên công trình quả thực rất bận, nên anh quyết định rửa chân rồi mới về.
Lúc Tưởng Diên về nhà thì đèn đóm nhà bên đã tắt, có lẽ Chu Kỳ đã đi ngủ rồi. Anh ngửi tay mình, trên tay vẫn còn mùi nước dâm của cô.
...
Hai ngày nay Chu Kỳ đều không ra ngoài, cũng chẳng đi tìm Tưởng Diên.
Trước đây sáng nào cô cũng ra ngoài đưa đồ ăn sáng cho anh, tối đến lại mượn cớ đi đổ rác để ngắm anh cởi trần về nhà.
Dạo này cô không để ý tới anh, cũng chẳng thấy người đâụ Mà dù có gặp nhau thì Chu Kỳ cũng chẳng đếm xỉa tới anh, trưng ra dáng vẻ lạnh lùng đi về nhà.
Tưởng Diên phát hiện ra người phụ nữ này thật sự rất lạ lùng. Hoàn toàn không hiểu nổi tâm tư của cánh phụ nữ, chẳng phải mấy hôm trước cô vẫn dụ dỗ anh hay sao? Ngay cả ngực cũng dâng tận lên miệng anh rồi, ảnh khỏa thân gửi hết tấm này đến tấm khác. Ngày nào cũng sẽ gửi mấy tấm ảnh sắc tình cho anh.
Đó đều là ảnh riêng tư của Chu Kỳ, vô vàn ảnh tự an ủi mình đầy sắc tình. Kết quả, mấy ngày nay không để ý tới anh, ngay cả ảnh cũng chẳng gửi nữa. Bình thường đi làm về đều có thể nhìn thấy cô đứng ở trước cửa nhìn anh, nhưng dạo gần đây đều không thấy cô ra ngoài, hơn nữa cũng chẳng sang tìm anh.
Wechat không có bất cứ tin nhắn nào, ảnh cũng chẳng gửi.
Tưởng Diên cảm thấy kỳ lạ, bèn gửi tin nhắn cho Chu Kỳ Gửi ảnh bơm bớm của em qua cho anh xem.
Bên kia vẫn ngó lơ anh, một tiếng đã trôi qua, theo lý mà nói thì bây giờ cũng đã tối rồi, cô không thể nào đi làm, hẳn là đang ở nhà.
Chỉ là không để ý đến anh thôi.
Tưởng Diên lại gửi thêm một tin nữa Cô nàng dâm đãng cố tình không để ý anh sao? Chẳng phải đợt trước ngày nào cũng gửi ảnh bơm bớm khiến anh bốc hỏa sao? Sao bây giờ không gửi nữa? Anh còn chưa nhìn thấy ảnh em tự sờ vú đâu, gửi một tấm sờ vú cho anh xem.
Tưởng Diên thấy tin nhắn này chẳng khác gì đá bỏ đáy biển, trong lòng bức bối không thôi, cảm thấy mình đã bị cô chủ nhà này chơi rồi.
Có tin ông đây dùng ngón tay cắm em đến cao trào? H
Trước đây anh đã nghe nói cánh con gái thành phố có hết chiêu trò này đến chiêu trò khác.
Mấy cô ả chơi đùa đàn ông đều là loại một chân đạp mấy chiếc thuyền, chuyên vờn giỡn đàn ông dưới gấu váy. Lúc đó anh vẫn không tin, nhưng trải qua mấy ngày nay, anh lại cảm thấy dường như mình đang bị cô chủ nhà tùy tiện đùa bỡn.
Khi Tưởng Diên đang nghĩ ngợi trong sự buồn bực, anh ngó qua Wechat, đúng là không có hồi âm.


⬅ Trước Tiếp ➡