Tiếp ➡

Ra cửa không mặc áo ngực
Chu Kỳ đăng tin cho thuê nhà lên mạng, mấy hôm nay đều có người gọi điện đến hỏi nhưng đa số đều là người không đáng tin lắm.
Mười năm trước, bố mẹ cô đã mua hai căn nhà ở nơi này. Hồi đó thị trường cổ phiếu rất tốt, hai ông bà dựa vào chứng khoán đã kiếm được không ít tiền, cũng không biết mua gì để đợi tăng giá, thế là hai ông ba có tầm nhìn xa, dự định mua nhà ở nơi này. Mười năm trước nơi đây vẫn thuộc phía đông nên giá nhà không quá đắt, hơn nữa nơi này vẫn chưa phát triển nên họ đã mua được hai căn nhà rất rẻ, đứng tên Chu Kỳ.
Kết quả, không ngờ mười năm sau khu phía đông phát triển mạnh, lại đẩy giá nhà lên cao. Có điều bố mẹ cô không muốn sống ở thành phố lớn, nên họ đã đến thành phố tuyến ba để dưỡng già. Thành phố nhỏ bên đó không có khói bụi, không khí cực kỳ sạch. Nhà cửa tất nhiên là cho Chu Kỳ, cô có hai căn nhà, biến thành bà chủ nhà chính hiệụ
Cô sống ở một căn, căn còn lại cô thấy để không còn không bằng cho thuê.
Hôm nay lúc cô về nhà, dì Vương hàng xóm tầng dưới gọi cô lại hỏi "Tiểu Kỳ, cháu khoan hãy đi, dì nghe nói cháu có phòng cho thuê phải không? Đúng lúc dì có thằng cháu từ quê muốn lên đây, hay là cháu cho nó thuê phòng nhé, cháu thấy thế nào? Giá nhà cứ tình theo giá thông thường, tất nhiên là nếu có thể giảm giá thì giảm, tuyệt đối sẽ không để cháu chịu thiệt đâụ"
Chu Kỳ nghĩ người quen biết cũng tốt, vì thế cô đã lễ phép hỏi lại một câu "Vậy cháu trai dì làm gì thế ạ?"
Dì Vương cười đáp "Người khác nói trêu là chân phụ hồ trong công trường, nhưng nó là chủ thầu, cũng tự mình nhận thầu, cháu xem có cần gặp nó không?"
Chu Kỳ nghe thấy vậy, trong lòng hơi không vui, không phải cô coi thường người ta gì cả, mà là vì làm thợ xây trong công trường thì chắc chắn cả người sẽ bụi bặm, toàn là bùn đất gì đó. Hơn nữa, thông thường người làm công việc này có lẽ hơi lớn tuổi, trình độ học vấn nhất định không cao. Cô sợ nhà mình bị biến thành nơi bẩn thỉu, vì dù sao nhà cô vừa trang hoàng lại chưa được lâu, vẫn rất sạch đẹp.
Cô lập tức từ chối ngay "Dì Vương ơi, thật ngại quá, cháu vừa nhớ ra một người chị em bảo cháu để nhà lại, hình như nói là có ai đó muốn vào ở, nên cháu tạm thời chưa thể trả lời dì được, nhưng có lẽ cũng không lâu lắm đâu, dì xem..."
Dì Vương biết đây là lời từ chối khéo léo, nên cũng biết lối đáp lại "Không sao, cháu yên tâm đi, để dì nói với cháu dì một tiếng, bảo nó tìm nhà khác quanh đây xem."
Dì Vương nói xong bèn xuống tầng nhà bà, Chu Kỳ cảm thấy hơi ngại nên nhìn thấy bà xách túi lớn túi nhỏ, cô vội vàng giúp bà xách bớt. Ra khỏi thang máy chính là nhà của dì Vương, bà vội vàng nói "Cảm ơn Tiểu Kỳ nhé."
Khi dì Vương đang chuẩn bị mở cửa thì cánh cửa kia tự động mở ra, ngay sau đó, một giọng nói trầm ấm mang theo chất khàn khàn gọi bà ấy "Cô về rồi ạ."
Chu Kỳ nghe thấy giọng nói này, cảm thấy rất dễ nghe. Cô ngước mắt nhìn qua chỗ đó, nhìn thấy người đang đứng ở ngưỡng cửa, lập tức ngây ra như phỗng.
Người đàn ông này...
Đẹp trai quá.


Tiếp ➡