⬅ Trước Tiếp ➡

từng giây từng phút.
Bạch Ngân xem đến da đầu tê dại, trực tiếp kêu đúng là kẻ có thân phận không hề tầm thường.
Quả nhiên trên thế giới này cũng không có cái chân chính gọi là bí mật, cô không biết cái lịch trình một ngày tiết lộ ra ngoài như thế nào, cũng không xác định thật giả, nhưng vừa thấy danh sách này, xác định người đàn ông này thân phận không hề nhỏ.
Ví dụ như ngày mai Hàn Duy Chỉ Buổi sáng 7 giờ từ Bắc thành bay đến thành phố S, tiến hành cái cuộc họp thứ nhất, giữa trưa từ thành phố S bay đến Bắc thành, tham gia một hội nghị, buổi tối yến hội ở hội sở XX.
Trợ lý nhỏ đúng lúc nhắc nhở cô “Đừng hỏi em từ nơi nào có được lịch trình, bảo đảm hoàn toàn đúng.” Trong lòng Bạch Ngân có một chuỗi dấu ba chấm, cô căn bản không muốn biết đối phương từ nơi nào có được lịch trình.
Tóm lại không phải là con đường chính quy.
Trợ lý nhỏ nhắc nhở cô “Chị biết lịch trình của anh ta cũng vô dụng, tóm lại người như anh ta rất khó tiếp cận, Lục tiểu thư nhà chúng tôi đã thử qua rất nhiều biện pháp, chị phải lợi dụng ưu thế của chị.” “Rốt cuộc anh ta nhìn chị vài phút, chờ chị gặp qua anh ta liền biết, đôi mắt kia của anh ta để trên đỉnh đầu, bình thường không nhìn một người quá mười giây.” Bạch Ngân suy nghĩ, cô có thể có cái ưu thế gì chứ?
Đáp án hình như là bị từng đá một cước?
Tưởng tượng đến bản thân bị đá một cước, trong lòng nổi lên hận ý nhưng lại có chút ưu thế muốn báo thù.
“Chị tìm cơ hội chạm mặt với anh ta trước, lại nghĩ cách làm quen anh ta, thêm phương thức liên hệ của anh ta, lại làm anh ta chậm rãi thích chị.” Trợ lý nhỏ dứt lời rồi lại nói thêm một câu “Còn có chị cũng đừng nghĩ lôi kéo em về cùng phe với chị, em sẽ không mắc mưu đâu, em quyết không phản bội Lục tiểu thư.” Ồ, xem ra Lục Khải Nhan vị kim chủ vô hại này đều lôi kéo được người bên cạnh ổn thỏa.
Bạch Ngân cảm thấy cô không muốn bị phiền thêm nữa, gửi cái icon mỉm cười cho cô ấy.
“Hừm...” Mọi người trong đại sảnh đều kinh hoàng.
“Người này là...” Bá tước đã bị hỏi đến mức ông ấy nói lắp bắp.
Nhưng không ai dám cười nhạo ông ấy bởi vì nó có nghĩa là họ sẽ thu hút sự chú ý của Serwon người nổi tiếng với sự tàn nhẫn của mình.
“Trên đường đến đây, ta đã gặp một số tên trộm.
Đây là người đứng đầu của bọn họ”.
“Nhưng tại sao ngài lại mang theo cái đầu này...?” “Hắn ta dám chống trả lại ta.” Anh nói một cách bình tĩnh.
“Ta đã bắt hết tất cả người trong hang ổ của bọn chúng rồi.
Nếu ông thấy việc xử lý mấy tên này quá phiền phức thì ta sẽ bảo bọn binh sĩ làm thay ông.” “Vứt bỏ...” “Ngài phải tuân theo luật pháp.” “Theo luật của đế quốc, những tên trộm phải chịu án tử hình...” Bá tước mặt mày càng ngày càng xanh lét.
Nhưng theo luật, không bắt buộc phải giết ai đó chỉ vì một hành động trộm cắp nhỏ.
Ở một vùng nông thôn như thế này, kẻ trộm chỉ phải đóng một khoản tiền phạt vì hành vi trộm cắp của mình.
Trên thực tế, họ giống những người thợ săn hay những người nông dân phát nương làm rẫy hơn là những tên trộm.
“Vì những tên trộm này đang ở trong lãnh thổ của tôi nên tôi sẽ xử lý nó.” Bá tước nói với một giọng


⬅ Trước Tiếp ➡