⬅ Trước Tiếp ➡

vẫn bị lỡ chuyến xe buýt cuối cùng trên tuyến sân bay trở về trường.
Cô chỉ có thể đi nhờ xe trở lại thành phố.
Khi trở về trường học, màn đêm đã hoàn toàn kéo xuống, phía xa xa vẫn vang lên tiếng sấm, mây đen dày đặc bao phủ trên thềm đá sân thể dục, cô nghiêm túc cầu nguyện với thần trên trời cao “Cầu xin thần phật phù hộ, nếu thật sự có thần thì xin người hãy cứu đứa nhỏ, đừng để cậu bé vì con mà chết, con sẵn sàng giảm mười năm tuổi thọ để bù đắp tội lỗi của mình.” Cô là một người rất rất xấu nhưng cô không hy vọng có người vô tội nào chết vì cô.
Ngược lại, bản thân cô càng ngày càng không tìm được ý nghĩa và mục đích sống.
Tiền bạc có lẽ sẽ không bao giờ hết, bọn cho vay nặng lãi tuy không dám trắng trợn tới tìm cô nhưng thường xuyên cải trang đến đe dọa cô.
Có rất nhiều bạn học đều biết cô thiếu tiền bọn cho vay nặng lãi, bọn họ đều không muốn làm bạn với cô, rủ đi chơi thu cũng là xuất phát từ lịch sự mà thôi, thực tế, cô có thể nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của các bạn cùng phòng sau khi bản thân từ chối.
Có đôi khi người thích lừa dối mình lại là bản thân, cũng không thích tìm nguyên nhân trên người bản thân mà chỉ thích lừa người dối mình.
Nhưng sự thật chính là sự thật, cô là một kẻ cô độc không gia đình, không người chăm sóc, người như cô mới là loại không nên tồn tại nhất trên thế giới này.
Vào thứ hai, cô tự mình gọi điện cho Lục Khải Nhan.
Lục Khải Nhan không nghe, cô sớm đã biết rằng loại kim chủ ra tay rộng rãi như vậy sẽ rất lười nói chuyện với mình, có lẽ số điện thoại cho cô cũng là số không thường dùng.
Vì thế, khi tham gia lớp lý thuyết quốc họa đầu tiên, cô liền gửi tin nhắn cho trợ lý nhỏ hỏi thử xem cháu trai của Hàn Duy Chỉ đã thoát khỏi cơn nguy kịch hay chưa.
Trợ lý nhỏ trả lời lại cho cô mười dấu chấm hỏi.
Bạch Ngân đem chuyện mình lần trước bay vây anh ở sân bay, hại cháu trai anh suýt chút nữa lên cơn suyễn và qua đời nói cho trợ lý nhỏ.
Trợ lý nhỏ viết văn ra mắng cô, thao thao bất tuyệt, ý chính là “Lục tiểu thư mời chị đi thu phục Hàn Duy Chỉ, chị lại làm gì cháu trai của anh ta, có phải chị bị bệnh rồi không?
Có phải bị bệnh hay không?
Có phải bị bệnh hay không?” Bạch Ngân nghe những lời nhục mạ của cô ấy, tỏ vẻ bản thân rất đau đầu, nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi, sao em chỉ biết mắng chửi người thôi vậy?
Tới chiều, Bạch Ngân mới nhận được tin nhắn của trợ lý nhỏ khi đang ở thư viện, hai chữ lạnh lùng “Không sao.” Bạch Ngân thở phào nhẹ nhõm.
Trợ lý nhỏ lại gửi tới một câu ba phải “Lục tiểu thư không tức giận, còn nói chị làm khá tốt?
Cháu trai anh ta không chết được, cho nên chị hãy tiếp tục cố gắng?” Lần này đổi lại Bạch Ngân không muốn để ý tới bọn họ.
Cho nên nói đến việc hủy hoại tam quan, chỉ sợ Lục Khải Nhân đứng thứ hai thì Bạch Ngân không dám đứng thứ nhất.
Một tuần trôi qua đầy an yên, lần trước sau khi Bạch Ngân suýt chút nữa đã gây ra mạng người, thật ra đã muốn kết thúc hoàn toàn kế hoạch 500 vạn này.
500 vạn dù thơm nhưng cô cũng biết mình sẽ không có cơ hội gặp lại Hàn Duy Chỉ nữa, càng


⬅ Trước Tiếp ➡