Chương 7
biết.
“Còn một điều quan trọng nhất.” Giọng Cố Uyển Như chợt trở nên nghiêm trọng, “Trên bản hợp đồng đã viết rõ, không cho phép phát sinh quan hệ thật, cháu nhất định phải nhớ kỹ.” “Nếu không, đừng trách vì sao dì lại không nhắc nhở cháu, có những thứ không phải của cháu và cháu cũng đừng mong được chạm vào nó, rõ chưa?” “Cháu biết rồi.” Thẩm Ngữ cúi đầu sợ hãi nói.
Cố Uyển Như vừa lòng, vỗ vỗ tay cô “Chỉ cần cháu hiểu chuyện thì dì sẽ không đối xử tệ với cháu đâụ” Thẩm Ngữ ngoan ngoãn, không dám phản kháng chút nào.
“Nhanh thay quần áo đi, lát nữa Lệ Thành sẽ tới đây, cháu hãy nhớ kỹ thân phận của mình.” Cố Uyển Như cảnh cáo một lần nữa rồi mới đẩy cửa đi ra ngoài.
Cố Uyển Như mới vừa đi thì thần kinh đang căng chặt của Thẩm Ngữ cũng lập tức được thả lỏng, cô ngã lên giường rồi hít thở từng hơi thật sâụ Bình thường Cố Uyển Như dịu dàng ít nói, không ngờ khi làm chuyện này thì lại dứt khoát và quyết đoán đến như vậy, thậm chí nói cô ta có hơi tàn nhẫn thì cũng không phải là nói quá.
Thẩm Ngữ tự nhận là bản thân đấu không lại cô ta, trước khi có sự chấp thuận của Diệp Lệ Thành thì cô hoàn toàn không dám đối đầu với Cố Uyển Như.
Thẩm Ngữ cho bản thân một phút chuẩn bị tâm lý, sau đó mới đi thay quần áo.
Mở ra hộp ra thì thấy bên trong là một bộ sườn xám thêu hoa màu đỏ.
Không ngờ là Diệp Lệ Thành lại thích kiểu như vậy… Không sai, Diệp Lệ Thành không chỉ cổ hủ mà còn là một người rất truyền thống, anh thích những người mặc đồ sườn xám.
Sườn xám được may theo kích cỡ của Cố Uyển Như, Thẩm Ngữ mặc vào thì có hơi chật, nhưng chật thì cũng có chỗ tốt của chật, nó tôn lên được chiếc eo thon và bờ mông cong vểnh của Thẩm Ngữ, đặc biệt là bộ ngực đầy đặn căng chặt đến mức khiến cúc áo như sắp bung ra.
Thẩm Ngữ ngắm nhìn bản thân trong tấm gương bên cạnh cửa sổ.
Mái tóc đen dài mềm mại được xõa tung sau lưng, chiếc sườn xám tay ngắn màu đỏ bó sát vào từng đường cong cơ thể làm tôn lên nét đẹp yêu kiều của cô.
Người ta nói sườn xám kén người mặc lắm, gầy một chút thì không tôn được vẻ đẹp, béo một chút thì lại gây mất thẩm mỹ, mặc lúc đúng tuổi thì mới gọi là tuyệt sắc.
Nhưng may là gương mặt mèo xinh đẹp của Thẩm Ngữ khiến cô trông rất trưởng thành, một mét sáu ba thì không tính là quá cao, nhưng tỉ lệ cơ thể của cô thì rất đẹp, mặc sườn xám vào không hề thấy không ổn mà ngược lại còn thêm vài phần sắc xuân của thiếu nữ.
Có lẽ vì để tăng thêm tình thú chốn khuê phòng nên sườn xám được xẻ tà cao đến bắp đùi, có thể mơ hồ nhìn thấy đôi chân dài trắng nõn của cô.
Diệp Lệ Thành mới vừa đẩy cửa vào thì nhìn thấy cảnh Thẩm Ngữ đang đứng trước gương ngắm nhìn bản thân.
Vóc dáng thanh mảnh, bờ mông đầy đặn và chiếc eo thon, có thể loáng thoáng thấy được cặp chân dài, tất cả đều vô cùng quyến rũ.
Nhưng những thứ này đều như không tồn tại trong mắt Diệp Lệ Thành, tâm anh vẫn bình thản, không chút gợn sóng.
Từ trước đến giờ anh chỉ yêu mỗi vợ mình, ngoài ra anh không rung động với bất kỳ người phụ nữ nào khác.
Cô gái nhìn thấy anh từ trong gương, cô hoảng sợ, che ngực rồi quay lưng lại, tầm mắt hai người