Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

nói khẽ khàng “Tầng năm khu thực nghiệm.
Bây giờ.” Cô ngẩng lên, chỉ kịp thấy bóng Vu Triệt đang bị Lý Ngôn Đường khoác vai kéo đi.
Trần Y chậm rãi bước theo dòng người, cố tình đi tụt lại phía saụ Đợi đến khi chuông báo vang lên và học sinh từ các lớp đổ ra sân, cô mới lẫn vào đám đông, lặng lẽ đi về phía khu thực nghiệm.
Tầng năm của khu này là hội trường, giờ đang trống không.
Trần Y tìm đến một phòng học bỏ không, nơi Vu Triệt đang đứng.
Vừa đẩy cửa bước vào, cô đã bị anh kéo mạnh vào, ép sát người vào bức tường cạnh cửa.
Không một lời báo trước, anh cúi xuống hôn cô cuồng nhiệt.
Một cú cắn nhẹ vào môi khiến cô đau nhói, bàn tay vô thức siết lại, đúng vào gói kẹo trong túi áo.
Tiếng giấy gói vang lên kèm theo cái liếc của Vu Triệt.
Anh móc viên kẹo ra, nhìn lướt qua rồi cười khẩy đầy khinh bỉ.
“Kẹo anh mua cho em không phải thứ rẻ tiền toàn hương liệu với siro thế này.” “Hay là em thích mấy thứ tầm thường này hơn?” Lời nói mang đầy chế giễu của anh khiến Trần Y thấy tủi thân.
Cô vốn không thích bị ghép đôi với bạn khác giới, càng ghét bị hiểu lầm.
Cô cũng không hiểu tại sao Vu Triệt lúc nào cũng cư xử thô bạo và quy chụp suy nghĩ của cô như thế.
Nước mắt cô rưng rưng.
Giọng cô pha lẫn ấm ức và chút phản kháng yếu ớt “Em chẳng thích cái gì cả.” Vu Triệt nở nụ cười nhạt, rồi cầm tay cô đặt lên bụng dưới của mình.
Qua lớp quần đồng phục, cô vẫn cảm nhận được cơ thể anh đang nóng dần lên, thứ bên dưới đang trỗi dậy.
“Thế cái này thì sao?
Thích không?” Anh ghé sát tai cô, giọng khàn khàn đầy khiêu khích.
“Muốn thử nó không?” Anh rất ít khi bắt cô khẩu giao, vì biết miệng cô nhỏ, chỉ ngậm được nửa, nhưng lại quá ấm và mềm mại, khiến anh mỗi lần đều khó kiềm chế.
Nhớ đến lần đó, Trần Y mím môi, cố gắng đẩy anh ra.
Nhưng Vu Triệt lại giữ chặt tay cô, kéo sát vào người mình.
“Ngoan, giúp anh đi.
Chỉ lần này thôi, được không?” Giọng anh dịu lại, nhưng bàn tay vẫn mạnh bạo kéo khóa quần, để lộ phần thân dưới đang căng cứng.
Cô quay mặt đi, không muốn nhìn.
“Em không muốn...
Đừng như lần trước nữa.” Cô nhớ tới hai lần khẩu giao trước đó, có lần Vu Triệt không kịp rút ra, cứ thế bắn vào miệng cô, mùi không tanh lắm nhưng vẫn ghê đến nỗi Trần Y nôn ra tại chỗ.
Cuối cùng chẳng nôn được cái gì nữa, dạ dày toàn nước, cả người bắt đầu run rẩy, Vu Triệt liền vội vàng đưa cô đi bệnh viện.
Anh họ Vu Triệt là bác sĩ, vừa đúng hôm trực đêm.
Trần Y không muốn nghe, cúi đầu lặng thinh, chẳng biết hai người bên cạnh đang nói gì.
Mấy hôm sau đó, cổ họng cô bị sưng, rồi phải truyền nước cả ngày.
Tóm lại từ sau lần đó, Vu Triệt không để cô khẩu giao cho mình nữa.
Động tác trên tay Vu Triệt không dừng, dùng đầu ngón tay móc lấy mép quần lót để kéo xuống, dương vật thô to lập tức nhảy ra.
Dương vật bởi vì sung huyết mà chuyển sang màu đỏ sậm, tay Trần Y còn chưa chạm vào đã bị cảm giác nóng bỏng làm cho hoảng sợ.
Cô mới chỉ liếc mắt nhìn một cái liền vội vàng quay đi nơi khác.
“Vu Triệt, em không muốn, em không muốn đi bệnh viện nữa đâụ” Cô nói.
Cô đang thăm dò Vu Triêt, muốn tìm điểm yếu của anh.
Quả nhiên Vu Triệt khẽ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡