Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

đốc Sở Công an đến đây." Anh đã quên mất cô gái đó tên là gì, bởi cái tên là thứ ít quan trọng nhất.
Cô gái hoảng sợ, nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi; trong đôi đồng tử đang run rẩy của cô ta, bóng dáng Hạ Thanh Nghiên chỉ là một mảng đen kịt.
"Nếu còn không ra ngoài, sẽ có cảnh vệ mời cô ra." Hạ Thanh Nghiên bình thản nói.
Cô gái nọ đành phải đứng dậy, thất thần vặn mở tay nắm cửa.
Ánh đèn hành lang dịu nhẹ, nhưng giọng nói của Hạ Thanh Nghiên lại lạnh thấu xương, nhẹ nhàng tuyên bố kết cục "Tiện thể nói với bọn họ, cuộc liên hôn hủy bỏ rồi." Một mối quan hệ hôn nhân lành mạnh sẽ giúp cải thiện hình ảnh chính trị nghiêm nghị của anh, anh không thể để mình bị kẹt mãi ở vị trí này.
Vì vậy, Hạ Thanh Nghiên tiếp tục sàng lọc đối tượng liên hôn Tuổi tác phải tương đương, tốt nhất đừng quá xinh đẹp, và một nữ doanh nhân trong lĩnh vực sản xuất thực tế là lựa chọn tối ưu nhất.
Vì vậy, anh đã đạt được thỏa thuận với Phùng Dục Y.
Lẽ ra ý định kết hôn của họ đã được công khai từ tháng 10 năm ngoái, nhưng một sự cố xảy ra vào tháng 9.
Phùng Dục Y chuyển tới nhà ở thành phố Nghi, tuyên bố lý do là chăm sóc cháu gái đang học tại đây.
Nhưng người trong cuộc đều biết, cô chuyển tới để gần Hạ Thanh Nghiên hơn.
Số tài liệu mang theo quá nhiều, trong lúc đi công tác, Phùng Dục Y để sót bức thư giới thiệu có chữ ký tay của Hạ Thanh Nghiên giữa một đống giấy tờ chưa sắp xếp.
Cô gọi điện nhờ Hạ Thanh Nghiên đến lấy giúp để gửi bưu điện.
Chính vào ngày hôm đó, Hạ Thanh Nghiên nhập mật mã bước vào ngôi nhà mới.
Bên trong được bày trí sạch sẽ, hầu như không có dấu vết sinh hoạt.
Hà Quân đi cùng anh, hai người lần lượt lên lầu hai, tìm kiếm tài liệu trong phòng sách đầu tiên.
Hạ Thanh Nghiên vốn ít nói, Hà Quân cũng không chủ động bắt chuyện.
Quá trình tìm kiếm diễn ra trong yên lặng, yên lặng đến mức Hạ Thanh Nghiên nghe thấy một âm thanh khác thường.
Cách nhau mấy bức tường, một âm thanh kỳ quái mơ hồ truyền đến, nghe như tiếng mèo con lạc mẹ trong vườn, lại cũng giống như tiếng nức nở của một cô bé.
Hạ Thanh Nghiên lần theo âm thanh bước ra ngoài.
Nhịp tim anh dồn dập át cả những thanh âm lạ bên tai.
Đang đi, anh bỗng đột ngột dừng bước, xác định được vị trí phát ra tiếng động chính là trên giường của căn phòng ngủ thứ ba.
Phía sau anh, Hà Quân đã tìm thấy tài liệu và đi ra, đang định lên tiếng gọi anh.
Hạ Thanh Nghiên không nói lời nào mà quay người lại, sắc mặt trầm xuống đáng sợ.
Hà Quân bị vẻ mặt đó làm cho khiếp sợ đến mức không thốt nên lời, chỉ biết ngơ ngác đi theo anh ra ngoài.
Một lúc lâu sau, Hà Quân mới chợt nhận ra và nhớ lại, hình như trong căn phòng lúc nãy có tiếng rên rỉ đầy ái muội của một cô gái.
Tối hôm đó có một bữa tiệc với lý do là chúc mừng Hạ Thanh Nghiên điều chuyển công tác đến thành phố Nghi, còn Phùng Lộ Vi cũng đang theo học tại đây, coi như là tiệc đón gió cho cả hai người.
Nhưng Hạ Thanh Nghiên không xuất hiên, sau đó Hà Quân báo cáo lại với anh rằng Phùng Lộ Vi cũng vắng mặt.
Việc Phùng Lộ Vi đến thành phố Nghi hoàn toàn là vì anh.
Hạ Thanh Nghiên cảm thấy vừa giận dữ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡