Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

miệng ngăn chặn tiểu huyệt đang chảy nước, dùng sức hút t̸h̵ιt̸ hoa quả ra bên ngoài, hút đến mức Tô Chanh Vận che miệng kêu lên.
Anh đưa đầu lưỡi vào càn quét mỗi một góc, cẩn thận 𝓁ϊếʍ khe hở trong huyệt, đồng thời lấy tay ấn bóp âm vật, kích thích hành lang co bóp, đẩy t̸h̵ιt̸ quả ra ngoài.
Chờ sau khi dọn dẹp xong, Tô Chanh Vận lại phun một lần nữa, Hạ Đường Khê ăn sạch t̸h̵ιt̸ quả và ɖa^ʍ thủy, vắt chân cô ngang qua lưng mình, côn t̸h̵ιt̸ tráng kiện đứng thẳng chặn ở miệng huyệt.
Tư thế này khiến cả người Tô Chanh Vận treo giữa không trung, chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy cổ Hạ Đường Khê, hai chân vòng ở tяên lưng anh, nửa người tяên kề sát vào anh, hai ngực dán lên mặt anh.
Hạ Đường Khê đương nhiên sẽ không bỏ qua mỹ vị chủ động đưa lên, anh há miệng ngậm một nụ anh đào màu đỏ nhô lên, dùng sức mút, hàm răng khẽ cắn mài, thay phiên 𝓁ϊếʍ mút hai nụ hoa.
Trước ngực truyền đến kích thích và tiếng mút chậc chậc không ngừng bên tai, kích thích hạ thân Tô Chanh Vận cuộn trào, thủy triều xối ướt quy đầu no đủ đứng thẳng.
Gậy t̸h̵ιt̸ chờ đợi đã lâu rốt cuộc cũng nhịn không được, khi Hạ Đường Khê thẳng lưng, một gậy cắm đến cùng, hung hăng lấp đầy tiểu huyệt, ngay sau đó rút ra rất nhanh, giã bọt nước nơi miệng huyệt bắռ loạn xạ, vang lên bốp bốp.
Hoàn cảnh xa lạ, tư thế khó khăn không có điểm tựa khiến huyệt đạo của Tô Chanh Vận đặc biệt chặt chẽ, t̸h̵ιt̸ mềm tinh tế bao bọc gậy t̸h̵ιt̸, quấn quanh từ các góc độ, giống như cái miệng nhỏ nhắn đói khát không buông tha thức ăn vào miệng, xoắn chặt đến độ Hạ Đường Khê vừa sảng khoái lại khó chịu, ra vào cũng trở nên khó khăn.
Anh ngậm lấy đôi môi vì không dám la hét mà cắn chặt của Tô Chanh Vận, cùng cô hôn sâu quấn quýt, nuốt tiếng яên rỉ của cô, thở hổn hển nói: "Thả lỏng một chút, sẽ không có ai tới.” Tô Chanh Vận lắc đầu nỉ non nói: "...
Sắp ngã xuống rồi… ưm…” Hạ Đường Khê siết chặt cánh tay ôm eo Tô Chanh Vận, tay kia nâng mông cô hung hăng ấn vào hông mình.
Địa phương xa lạ trong huyệt đột nhiên bị đâm tới, Tô Chanh Vận khống chế không được kêu lên, chủ động dùng thắt lưng nuốt lấy gậy t̸h̵ιt̸, cọ xát phần t̸h̵ιt̸ nhô lên kia.
Hạ Đường Khê điều chỉnh góc độ, dùng quy đầu đâm thẳng vào điểm lồi, khiến cho Tô Chanh Vận mất đi lý trí, không quan tâm nói: “Sảng khoái quá...
Dùng sức đâm nơi đó a a ha, cắm tôi..." Hạ Đường Khê ôm chặt thân thể của cô, dùng sức đâm thẳng lên phía tяên, nước chảy từ bên trong huyệt ra bị dập thành bọt biển dán ở chỗ hai người giao hợp, vũng nước đọng lại thành một mảnh hỗn độn, "Sảng khoái như vậy, tất cả đều bắռ cho mẹ nhỏ, bắռ vào đút no tiểu huyệt." Trong cổ họng anh thở dốc, hạ thân nhanh chóng kích thích, muốn hoàn thành lần chạy nước rút cuối cùng.
Tяên mặt Tô Chanh Vận không phân biệt được là mồ hôi hay là nước mắt vì bị kích thích mà giàn giụa, khoái cảm tột đỉnh xông lên đỉnh đầu, cô hung hăng cắn bả vai Hạ Đường Khê, chôn tiếng thét chói tai ở trong cổ họng.
Hạ Đường Khê bị cảm giác đau vai và hành lang co rút đè ép, cũng thở hổn hển bên tai cô.
Không khí sau cao trào bắt đầu chậm lại, Hạ Đường Khê hôn nhẹ gò má Tô Chanh Vận, 𝓁ϊếʍ đi nước mắt nơi khóe mắt và nước bọt chảy ra bên miệng cô, 𝓁ϊếʍ môi cô, hàm răng và


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡