⬅ Trước Tiếp ➡

cạnh, cô bé thấp hơn một cái đầu đẩy cậu một cái "Chị ơi, xe của chị đẹp thật đấy, Lạp Trác nói cậu ấy rất thích, bọn em không có chạm vào linh tinh đâụ" "Mau quay lại đây " Một người phụ nữ bán hàng gần đó hét lớn về phía họ.
Cậu bé nhìn chiếc xe lần cuối đầy lưu luyến rối kéo tay em gái chuẩn bị rời đi.
"Đợi đã." Nguyễn Sao mở cửa xe, lấy từ ghế phụ ra một chiếc mô hình giống hệt với chiếc xe của cô.
May mà chủ xe trước là một người đam mê xe offroad, người này đã dán mô hình thu nhỏ hàng chục lần của xe lên bảng điều khiển trước.
Nguyễn Sao đã phải rất vất vả mới có thể gỡ ra, nên đế của mô hình còn bị nứt một chút.
"Cái này tặng cho các em, phải học thật giỏi để sau này tìm được một công việc tốt, lúc đó có thể mua được chiếc xe như thế này nhé." "Wow Cảm ơn chị " Đầu tiên cậu bé xoa xoa tay vào chiếc áo bông dày vá chằng chịt của mình, rồ mới cẩn thận nhận lấy mô hình với đôi mắt tràn đầy sự phấn khích và mong đợi.
Nguyễn Sao xoa đầu hai đứa trẻ, đầu chúng dính đầy bụi.
"Tạm biệt nhóc." Cô quay người bước lên xe.
Lái xe ra khỏi khu dịch vụ, dường như cô lại nghe thấy âm thanh gì đó.
Ngoái đầu nhìn lại thấy hai đứa trẻ, mỗi đứa xách theo một túi nhựa, đang vừa chạy vừa hét về phía cô.
Cô vẫy tay, không dừng xe lại.
Hai đứa trẻ không đuổi kịp, ôm hai túi đầy trái cây do mẹ chúng đóng gói, nhìn về phía Nguyễn Sao đang rời đi, hét lớn.
"Trát sao đan tắc nhân nha ba " Câu này có nghĩa là chúc thượng lộ bình an.
Tu Di là một thành phố du lịch nhỏ không mấy nổi tiếng, nhưng vào mùa cao điểm vẫn có rất nhiều du khách đến đây.
Nguyên nhân chính là vì bên ngoài thành phố, trên ngọn Tây Sơn, có một ngôi chùa Di Lặc, thậm chí ngay cả Nguyễn Sao từ vùng ven biển phía Đông Nam cũng từng nghe qua.
'Ngôi chùa này cầu nguyện rất linh thiêng ' Các blogger trên mạng xã hội đã từng đến đây đều đăng bài nói như vậy, như thể bọn họ có một bài phát biểu thống nhất.
Nguyễn Sao không mấy hứng thú, cô không thấy tòa nhà nào cao quá bảy tầng ở thị trấn này.
Căn nhà trọ cô đặt qua ứng dụng nằm ở phía đông, gần với đường cao tốc, cũng là để tiện cho chuyến đi ngày mai, tránh cảnh tắc đường với dân địa phương vào giờ làm việc.
Thật ra bây giờ xem lại, cái thị trấn nhỏ này cũng không có gì đáng phải lo tắc đường cả.
Hệ thống dẫn đường thông minh đã chọn con đường gần nhất, Nguyễn Sao vừa ra qua ngã tư thì ngửi thấy một mùi hăng khó chịu, giống như mùi dây điện bị đoản mạch và mùi cháy khét của cao sụ Cô tấp xe vào lề, đạp phanh, cảm giác như bộ ly hợp của phanh bị trượt, mùi khói càng nồng nặc hơn.
".." Bây giờ cô mới chắc chắn mùi này từ đâu tới.
Giờ thì cô nên gọi cho ai đây?
Cô bước ra phía sau xe, ống xả vẫn bốc khói đen.
Nguyễn Sao dám chắc, nếu cô còn cố chạy tiếp thì sẽ phải gọi lính cứu hỏa mất thôi.
Cô dụi mắt, bất lực bước vào một cửa hàng tiện lợi bên đường.
Thật ra gọi là tiệm tạp hóa thì đúng hơn, quầy kính cũ kỹ bên dưới bày đầy thuốc lá, bà chủ ngồi trước mặt một chiếc máy tính tiền, vừa cắn hạt dưa vừa đánh giá khách hàng.
"Một


⬅ Trước Tiếp ➡